Truyện [Kepat/ABO/Chuyển Ver] Tin tức tố của cậu ấy ngọt quá đi - [Kepat/ABO/Chuyển Ver] Tin tức tố của cậu ấy ngọt quá đi trên điện thoại. Truyện cập nhật nhanh nhất Tác giả:Hôi Kiếm Như Vũ Thể loại: ảo tưởng không gian, hào môn thế gia, điề Đôi mắt ấy vẫn ở trên giường – ngọt ngào đến khó quên. Thuviensach.org. Đánh giá sách. Nội dung bài viết Truyện Ngot ngao lang với tổng số 33371 truyện liên quan. Kho truyện Ngot ngao lang tổng hợp hay nhất - Page 1 Cùng đọc truyện Cô Ấy Quá Ngọt Ngào của tác giả Bán Tiệt Bạch Thái tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại website. Tô Hà từng điên cuồng theo đuổi Tạ Lâu, thế nhưng anh lại chẳng hề động lòng. Mãi tới sau này, gia đình của Tô Hà trở nên suy sút, cô Bạn có tin cái tên của một ai đó sẽ đem đến sự nguyền rủa cho người đó cả đời không? Nếu như người đó có vẻ ngoài không xinh đẹp lại còn tên Tống Tuệ Kiều, thì việc này hoàn toàn có thể xảy ra. VfuY9r. Bạn đang đọc truyện Cô Ấy Quá Ngọt Ngào của tác giả Bán Tiệt Bạch Thái. Những năm trước đây, ngưỡng đầu vào của sinh viên tự do là quá thấp, bằng cấp vàng càng thấp đến nỗi chủ yếu ghi danh là có thể qua. Nhưng hai năm nay trở lại đây lại là một câu chuyện khác. Ngưỡng đầu vào cho các kỳ thi tự do là rất cao, sau khi thi đậu phải mất một thời gian dài để bồi dưỡng, lại không phải chỉ lấy một quyển sách là được, do đó bằng tốt nghiệp càng ngày càng được các công ty công lớp cho sinh viên tự do ở Đại học Hải Thành lại là nhân tài kiệt xuất trong đó. Đa số xí nghiệp sẽ an bài những nhân viên cần bồi dưỡng rồi ném tới lớp tự do ở Đại học Hải Thành. Thật tốt cho một lớp ""vàng"".. Người đến nộp học phí thật sự rất nhiều nhưng may mắn thay lại phân ra thành mấy đợt. Sau khi Tô Hà cùng Ôn Mạn tách nhau ra để nộp học phí xong, nhận được chìa khóa của ký túc xá rồi mới tung tăng xuống yêu thích thể loại này, đừng bỏ lỡ những truyện như Mạt Thế Không Gian Nam Thần Độc Sủng Vợ Tang Thi và Hôn Nhân Mỏng Manh, Chồng Trước Quá Ngang Tàng. Editor Mứt ChanhChu Thành cầm máy tính bảng từ ban công tiến vào. Đang muốn tìm Tạ Lâu hỏi chuyện, lại phát hiện anh lạnh mặt chơi điện thoại, đã không gõ chữ cũng chẳng hề xem. Cứ như thế, đôi mắt lạnh băng kia không biết đang suy nghĩ đến cái gì. Bước chân Chu Thành lập tức dừng lại. Trùng hợp, cửa ký túc xá bị đẩy ra, Trần Diệu mang theo một túi đồ ăn vặt tiến vào, cũng là một khuôn mặt lạnh. Vốn dĩ không khí đã không tốt cho lắm, nhưng vào lúc này trực tiếp lạnh xuống. Chu Thành cảm giác quanh thân đều run rẩy, cậu ta ngoại trừ tươi cười thì hỏi Trần Diệu “Mua cái gì thế?”Trần Diệu ném đồ ăn vặt lên trên bàn “Mấy em gái đưa thôi, muốn ăn gì thì cậu lấy đi.”Chu Thành mở túi ra, cầm lấy một bao khoai tây chiên, xé nó ra và yên tĩnh ăn như một con gà. Trần Diệu trở lại bàn mình, mở máy tính ra bắt đầu bận chuyện của mình. Cậu ta cùng Tạ Lâu cách một cái đường đi, liếc mắt một cái cũng chưa từng nhìn qua đối phương. Vào diễn đàn của trường, cậu ta tùy tiện nhìn lướt qua. Thì nhìn thấy một bài viết trong diễn đàn. 【Cậu chủ Tạ thiếu chút nữa lại cường hôn Tô Hà, xem video!! 】 【 tôi không muốn tin tưởng anh Tạ của chúng ta là cái dạng này, nhưng video khiến tôi không thể không tin được. 】 【 Huhuhu, trả đàn anh Tạ lại cho tôi. 】 Cậu ta click mở, video hiện ra. Là sáng nay, video Tạ Lâu chặn Tô Hà trong lớp học. Có một số video hiện ra. Một cái là Tạ Lâu ngồi bên cạnh Tô Hà đang ngủ, bàn tay mang đồng hồ đang vươn về phía cổ Tô Hà, hiển nhiên là muốn sờ cô. Một cái là đôi tay của Tạ Lâu che đi đôi mắt của Tô Hà, dựa sát vào cô, không biết là đang nói cái gì đó. Một cái là Tô Hà dựa vào trên cửa sổ, Tạ Lâu chống lấy thanh cửa sổ, cúi đầu nhìn cô. Trần Diệu xem xong, sắc mặt càng trở nên lạnh hơn. Trong lòng cậu đang quay cuồng một loại cảm giác không cam lòng. Dựa vào cái gì mà cậu ta lại có thể ra tay như vậy, còn cậu lại chỉ có thể ở chỗ này bất an chứ? Một lúc sau, chân của Trần Diệu chạm vào ghế, chuyển tới bên cạnh Tạ Lâu. Thần sắc Tạ Lâu vẫn còn lạnh lùng, mang theo tức giận khi xem bản đồ. Điện thoại di động đặt bên cạnh đã bị anh tắt máy. Một mảng tối đen. Trần Diệu đặt tay lên bàn rồi hô to “Tạ Lâu, cậu theo đuổi Tô Hà như vậy, cậu cảm thấy cô ấy sẽ đáp ứng cậu sao?”“Cậu như vậy, cô ấy chỉ biết càng thêm sợ hãi cậu, càng muốn trốn cậu thôi.”Hàm dưới của Tạ Lâu thắt lại, một lát sau, anh nghiêng đầu lại một cách uể oải, tay đỡ lấy trán, thần sắc không chút để ý, giống như không bị lời nói của cậu ta ảnh hưởng, chỉ là nhướng mày “Cậu có cao kiến gì chăng?”Mấy chữ này, nhìn giống như là tùy ý nhưng lại ẩn chứa một loại ý tứ xin chỉ giáo thật lòng, chỉ là bị anh che giấu rất kĩ. Trần Diệu “Thu hồi cái dáng vẻ kia của cậu đi, chúng ta cạnh tranh công bằng, cậu cảm thấy như thế nào?”Tạ Lâu cười khẩy một tiếng “Cô ấy thích tớ, cậu không chiếm được công bằng đâu.”Mặt Trần Diệu trầm xuống, thiếu chút nữa đã chụp cái bàn dựng lên rồi. Hai người bốn mắt nhìn nhau, khói thuốc súng lại lần nữa nổi lên bốn phía. Sau một thời gian. Trần Diệu cắn răng “Cậu thật lớn mật.”Tạ Lâu nhướng mày rồi quay mặt đi. Anh nhìn vào máy tính trước mặt, chân chống lấy cái bàn mà quơ quơ. Trong đầu anh lại hiện lên WeChat mà Tô Hà vừa mới nhắn. “Tôi thật sự đặc biệt chán ghét anh….”Đôi mắt chứa đựng sự tức giận, đầu ngón tay gõ nhẹ trên bàn càng lúc càng nặng hơn. * Khi Tô Hà nhắn WeChat kia, cô vừa mới nhận được điện thoại của Vương Huệ. Vương Huệ hỏi cô sinh nhật chuẩn bị như thế nào rồi, nói em gái cô gần đây thân thể không tốt, không có cách nào đến đây với Tô Hà, để Tô Hà tự mình làm một chén mì trường thọ ăn. Lúc ấy, cô đột nhiên sinh ra một loại cảm giác chán đời. Trả lời Tạ Lâu. Đó là câu chán ghét anh. Sau khi gửi nó đi, cô bỗng có chút hối hận. Dù thế nào đi chăng nữa, nam sinh này cũng là người cô từng thích qua, duy nhất thích qua. Làm như thế giống như lật đổ hết toàn bộ quá khứ mà mình từng thích vậy. Nhưng nếu đã gửi, vậy thì gửi rồi thôi. Nếu nhắn một tin có thể có hiệu quả, có thể khiến anh ngừng lại. Vậy thì cũng đáng. Cô thật sự mệt mỏi khi ứng phó với bất kì ai rồi. Ôn Mạn lười biếng mà gọi điện thoại. Trì Dĩnh cùng tiểu ca ca quan hệ hữu nghị nói chuyện đến hăng say. Trần Lâm đang xem phim. Tô Hà ghé vào trên giường nhìn các cô ấy. Đột nhiên cô cảm thấy, các cô ấy hạnh phúc hơn nhiều so với mình. Cô vùi đầu ngủ. Mấy ngày nay đều có tiết, hơn nữa còn không ít. Từ hôm đó trở đi, hơn nữa còn một màn ở lớp học ngày hôm sau, Tô Hà vẫn căng da đầu đi học dưới ánh nhìn của các sinh viên khác. Dần dần, cô cũng theo thói quen. Nhìn thì nhìn đi, các người còn có thể nhìn ra lỗ hổng gì đây? * Mùa đông lập tức đến một cách bất ngờ. Sinh nhật của Tô Hà rơi vào ngày 24 tháng 12, cũng là đêm giáng sinh ở nước ngoài. Sáng sớm cô đã bọc mình đến kín mít, cùng Ôn Mạn bước xuống lầu. Trần Diệu cưỡi xe đạp rêu rao đạp lại đây. Một tay chạy, đưa bữa sáng trong tay đến cho Tô Hà. Tô Hà sửng sốt. Trần Diệu hạ mũ áo hoodie xuống, “Về sau mỗi ngày anh đều đưa bữa sáng cho em có được không?”Tô Hà “Không cần đâu.”“Em không ăn thì anh chỉ có thể ném đi thôi, rất đáng tiếc có phải hay không?” Nói xong Trần Diệu đã đặt bữa sáng ở trên mặt đất, ngân nga một bài hát rồi quay đầu xe rời đi. Tô Hà hoàn toàn không nghĩ tới, mấy ngày không gặp, Trần Diệu sẽ làm đến như vậy. Ôn Mạn cúi người cầm lấy bữa sáng kia, vẫn còn nóng hổi thì nói “Không bằng ăn đi nhé? Ném thì đáng tiếc lắm, nếu không muốn thiếu cậu ta thì em phát bao lì xì cho cậu ta đi.”Tô Hà “……” Cô đang muốn nói chuyện thì cầu thang ký túc xá bên cạnh đi xuống một bóng dáng. Áo bóng chày màu đen, quần dài màu đen, bên trong mặc một chiếc áo thun màu xanh, tay bỏ vào túi quầm, vẻ mặt lại lười nhác. Là Tạ Lâu. Tô Hà nhìn thấy anh, theo phản xạ lại định trốn đi. Tạ Lâu đứng tại chỗ, đôi mắt nheo lại. Sau đó, anh xoa xoa khóe môi rồi đi tới, vươn tay lấy đi bữa sáng trong tay Ôn Mạn, giọng nói khàn khàn “Tôi còn chưa ăn, cảm ơn.”Tô Hà cùng Ôn Mạn ngẩn ngơ. Tạ Lâu xách theo bữa sáng từ bên cạnh Tô Hà đi qua, ánh mắt thật sâu mà dừng ở trên mặt cô, đôi mắt lại mang theo ẩn nhẫn, anh nhếch môi cười “Tô Hà, tôi đưa bữa sáng cho em, có phải em sẽ trực tiếp ném đi hay không?”Tô Hà bị anh nhìn có chút không được tự nhiên, ngày đó sau khi cô gửi WeChat kia, anh không hề trả lời. Qua mấy ngày, WeChat cũng yên tĩnh đi, cô cũng không gặp phải anh trong trường, hai khu ký túc xá cách nhau gần đến như vậy mà cũng không gặp phải. Cô thở một hơi, hôm nay lại gặp phải nhau rồi. Tô Hà mím môi không trả lời. Không khí trầm mặc được một lúc. Tạ Lâu cười khẩy một tiếng, sờ soạng lấy điếu thuốc và thậm chí bỏ đi với bữa sáng mà không hề ngoảnh lại. Rất nhanh đã biến mất ở trước mặt Tô Hà cùng Ôn Mạn. Ôn Mạn ngây người một chút rồi kéo Tô Hà tiếp tục đi về phía trước, “Cậu ta đang đổi tính sao?”Tô Hà lắc đầu, tỏ vẻ không biết. Trở lại phòng học, cô nhận được WeChat của Lục Quân. “Cuối tuần này em nhớ rõ tới công ty đúng giờ, có một số việc muốn nói cùng em.”Tô Hà vội vàng trả lời “Dạ.”* Buổi chiều sau khi lên lớp, mới vừa về ký túc xá, cô đã bị Trần Lâm giữ chặt. Trì Dĩnh cũng từ trên giường nhảy xuống, cười tủm tỉm nói “Tô Hà, tối nay ra ngoài ăn cơm cùng bọn tớ được không?”Ôn Mạn ở phía sau cởi khăn ra, cùng Trần Lâm nhìn nhau. Trần Lâm chớp chớp mắt với Ôn Mạn, Tô Hà đưa lưng về phía Ôn Mạn, cũng không biết động tác nhỏ này của các cô ấy. Cô vốn dĩ tính toán về thành cũ Hoa Đông làm cho mình một chén mì trường thọ. Nhưng lúc này các cô ấy lại chịu ở cùng cô, tất nhiên là tốt hơn rồi, Tô Hà gật gật đầu “Được thôi.”“Vậy mau rửa mặt chải đầu trang điểm đi, ăn mặc xinh đẹp một chút.” Trì Dĩnh hưng phấn mà đẩy bả vai của Tô Hà để cô đi vào, Tô Hà bất đắc dĩ, ngoan ngoãn mà cầm quần áo đi vào. Bốn người một trận luống cuống tay chân, vào 6 giờ rưỡi đã chuẩn bị sẵn sàng. Theo yêu cầu của Trì Dĩnh, Tô Hà mặc một chiếc váy màu cà phê, cổ áo có chút thấp, nhưng vừa vặn là mang theo một chiếc khăn quàng cổ màu đen, lại hợp với chiếc áo khoác đen. Ôn Mạn vẫn cứ là dáng vẻ lưu loát trang điểm, nhìn thấy Tô Hà như vậy, gật gật đầu “Không tồi nha….”Trì Dĩnh “Thật xinh đẹp.”Trần Lâm “Lúc này mới giống dáng vẻ của con gái…..”Thật là nhắm mắt mà khen. Tô Hà đỏ mặt. Nói xong, ba người lôi kéo Tô Hà ra cửa. Ôn Mạn lái xe, chở theo ba người bọn họ đi ăn cơm. Hôm nay ăn mì ống, lúc Tô Hà chọc chọc vào sợi mì thì nhìn ba người Ôn Mạn một cái. Các cô ấy đang cười nói lại không nhìn cô, nhưng Tô Hà cười một cái mà làm bộ không biết. Trong lòng lại lướt qua một dòng nước ấm. Sau khi ăn cơm xong, Ôn Mạn nói đi quán bar chơi một chút, cũng đã thanh toán xong rồi. Tô Hà nhìn mọi người đang hứng thú nên không có cự tuyệt. Nhưng tới cửa quán bar kia, Tô Hà lại phát hiện này là quán bar số một số hai ở Hải Thị. Cô ngẩn người, cảm giác thật là quá tốn kém. Cô lôi kéo Ôn Mạn hỏi một câu. Ôn Mạn nói “Quán bar này là của nhà Hứa Du, đêm nay trường học chúng ta đặt bao hết, em cứ yên tâm đi.”Tô Hà “…. Dạ.. Phải không?”Cho nên, Hứa Du cũng biết sinh nhật cô sao? Như vậy, còn Tạ Lâu thì sao? Điều này khiến cô càng suy nghĩ nhiều hơn bởi vì Hứa Du cùng Tạ Lâu là bạn tốt. Sau khi vào quán bar, Tô Hà nhìn thấy rất nhiều bạn học quen thuộc, đặc biệt là sinh viên tự do rất nhiều, đều là người quen cả. Cô nhìn phải nhìn trái nhưng không thấy được Tạ Lâu, chỉ có Hứa Du cùng Chu Thành. Chỉ một lát sau, Trần Diệu cũng tới. Cậu đem một cái hộp đưa cho cô. Trần Diệu cười với đôi mắt tỏa sáng “Sinh nhật vui vẻ.”Tô Hà “……” Một lát sau, Tô Hà thu được không ít quà sinh nhật. Cô cảm giác áp lực cực lớn, nhưng bạn học này kia đều là vẻ mặt tươi cười. Tô Hà nhớ kỹ từng người để chuẩn bị tìm cơ hội trả lại ân tình cho đối phương. Ôn Mạn nói với Tô Hà “Nhân tình lui tới là chuyện bình thường cả, không cần lo lắng đâu, về sau có bạn học mời em hỗ trợ, em có thể giúp đỡ mà không cần cự tuyệt là được.”Tô Hà mỉm cười với Ôn Mạn. Bởi vì biến cố của gia đình, cô bắt đầu trở nên sợ cùng người khác có quá nhiều kết giao, quá nhiều ràng buộc, bởi vì cô sợ không còn khả năng, cũng không biết làm thế nào trả lại. Nhưng với Ôn Mạn thì khác, chị ấy thành thục lại có sự nghiệp. Tất cả những chuyện này, Ôn Mạn đều có thể có khả năng, còn biết như thế nào trả lại. Tô Hà thật sự vô cùng hâm mộ Ôn Mạn. Cô gật đầu, suy ngẫm và liếc nhìn những món quà kia, dường như không có gì quý giá cả, vì vậy cô đều nhận lấy. Sau khi chấp nhận điều này, việc uống rượu là không thể thiếu. Cô nghĩ mình nên cảm ơn Hứa Du, vì thế bưng ly rượu đi qua. Hứa Du ngồi ở trong một góc, cúi đầu đang chơi điện thoại, Chu Thành dựa vào bên cạnh Hứa Du ….. đang nói chuyện. Tô Hà đến gần. Chỉ nghe thấy Chu Thành nói “Mẹ nó, đêm nay tiêu phí ra sao, cậu ghi giấy nợ đi.”Hứa Du ngước mắt quét qua Chu Thành một cái rồi trả lời “Gấp cái gì, lại không tốn tiền cậu, là cậu Tạ trả.”Chu Thành “Đêm nay, hơn hai mươi vạn, cậu chủ Tạ thật là giàu có.”Hứa Du cười cười “Vì để chiếm được tình cảm của người đẹp mà hạ chút công phu, cậu biết không, lúc trước vào sinh nhật Tạ Lâu, Tô Hà đã tổ chức một party sinh nhật thật lớn cho cậu ta, chút này thì tính là cái gì?”Chu Thành “Tạ thiếu gia cũng muốn dùng cùng một phương pháp để theo đuổi Tô Hà sao? Hữu dụng sao?”Tô Hà sững sờ tại chỗ, ánh đèn quán bar lờ mờ cho nên không nhìn thấy rõ vẻ mặt của cô. Tay cô cầm ly rượu hơi run lên, một bàn tay từ phía sau đã lấy mất ly rượu của cô, một giọng nói lười biếng trầm thấp từ bên tai truyền đến “Cầm ly cho chắc chứ, làm rơi là phải bồi….” Editor Mứt ChanhGiọng nói này lọt vào tai Tô Hà đã bị cô nhận ra trong vòng một nốt nhạc. Cô xoay người lại, nhấc tay lên, chất lỏng màu đỏ văng về phía khuôn mặt của Tạ Lâu. Gần như ngay lập tức. Với ánh mắt kinh ngạc cùng tiếng thét chói tai bên cạnh, Tạ Lâu bị chất lỏng màu đỏ lạnh lẽo kia tưới cho lạnh đến thấu tim. Anh mặc một chiếc áo sơmi trắng, quần dài màu đen, mái tóc hơi thu hút. Đáng lẽ phong lưu phóng khoáng như thế nhưng bây giờ thành lại như một con gà rớt vào nồi canh đầy chất lỏng màu đỏ. Chu Thành cùng Hứa Du ngây dại hết nửa giây. Đệch.... Đôi tay của Tô Hà run rẩy, ngẩng đầu lên mà nhìn Tạ Lâu một cách giận dữ. "Anh tiêu tiền để mua mát mẻ phải không?" Giọng Tô Hà không cao nhưng lại cực kỳ rõ ràng, cũng cực kỳ trong trẻo. Quả cầu với màu sắc rực rỡ lắc lư một vòng chiếu đến khuôn mặt của Tô Hà, nhưng trên khuôn mặt ấy của cô lại mang theo cảm xúc lạnh lẽo. Ngay cả âm nhạc cũng tạm dừng, những người đang nhảy múa trên sàn cũng thả tay xuống, vẻ mặt mờ mịt mà nhìn qua bên này. Tạ Lâu đút một tay vào túi, đôi mắt tối sầm đi rồi lại trở nên lạnh lùng. Cả người đều toát lên sự giận dữ, đôi mắt hẹp dài kia của anh nhìn chằm chằm vào Tô Hà. Chất lỏng dọc theo trán lăn xuống. Một giây sau, anh giơ tay chạm vào chất lỏng ở khóe môi rồi nở một nụ cười. Thoáng cái lại khiến người ta run sợ. Tô Hà theo bản năng mà lui về sau hai bước nhưng cánh tay đã bị Tạ Lâu bắt lấy, anh cười lạnh một tiếng " Quả thật là mát mẻ, cần ấm áp một chút."Nói xong. Anh túm lấy Tô Hà rồi đi đến phòng bao. Tô Hà nghiêng người lảo đảo, dùng sức mà giãy giụa nhưng lại không có cách nào giãy ra được. Bạn học khác đều sợ khí thế trên người Tạ Lâu nên theo bản năng tránh ra hết. Tô Hà kêu lên "Tạ Lâu, anh buông tôi ra."Cô lại hối hận, cô không nên khiêu khích anh. Nhưng hành vi của anh khiến cô bẽ mặt, cô tức giận cũng.. cũng phải thôi. "Tạ Lâu!"Toàn trường chỉ có một mình Trần Diệu có dũng khí đấy. Cậu ta chạy tới thì Tạ Lâu cũng đã đem Tô Hà đẩy mạnh vào bên trong phòng bao, sau đó ném một cái bình hoa trực tiếp nện xuống bên chân Trần Diệu, Trần Diệu bởi vì tránh cái bình hoa này mà bỏ lỡ cơ hội. Ầm một tiếng. Cửa phòng bao đóng lại, khóa cũng rơi xuống. * Răng rắc một tiếng cực kì rõ ràng. Tô Hà đứng run bần bật trong căn phòng bao tối tăm này. Đầu ngón tay cô lạnh ngắt, không biết là do rượu lạnh hay là do điều hòa của phòng bao lạnh nữa. Trong căn phòng mở hai chiếc đèn, là loại đèn tường cho nên vẫn tối như cũ. Tạ Lâu liếm rượu trên ngón tay, dựa vào trên cửa mà nâng mí mắt lên nhìn Tô Hà. Đôi mắt kia lóe lên ánh sáng của sự săn lùng, anh nhếch khóe môi. "Tô Hà, em cho rằng tôi theo đuổi em như thế, là vì cái gì?"Từ lúc anh gọi một tiếng Tô Hà kia, Tô Hà theo bản năng siết chặt bả vai. Cô ôm chặt cánh tay, đứng ở giữa phòng bao cùng anh đối diện. Cô nghiến răng "Anh còn không phải là muốn cho mọi người biết, lúc trước tôi không biết xấu hổ mà theo đuổi anh sao?"Sau khi nghe xong, Tạ Lâu hơi ngước cằm lên, anh một tay mở nút ở cổ áo sơ mi, giọng nói lạnh nhạt "Thì ra em vẫn luôn nghĩ như vậy."Tô Hà mím chặt môi, không trả lời. Nhưng cử chỉ im lặng này chứng tỏ rằng cô đang cam chịu. Cổ áo bị anh mở ra ba nút, lộ ra một chút ngực cùng xương quai xanh. Khuôn mặt lạnh của Tạ Lâu dưới ánh sáng lờ mờ trở nên cứng rắn cùng hờ hững. Anh cười khẩy một tiếng "Tâm tư của con gái, thật là... nhiều.""Là cô gái thích qua tôi, em không thấy may mắn sao? Tôi cũng nhớ rõ những chiêu mà em theo đuổi tôi đấy? Sao hả?" Anh nhướng mày, Tô Hà nhìn thấy rõ mặt anh. Cô đột nhiên hoảng hốt. Lúc này anh quá nguy hiểm. Nơi này quá chật, chỉ có cô... Cùng anh. * Tô Hà lắc đầu "Tôi không may mắn, tôi chỉ hy vọng anh có thể quên đi, bao gồm chuyện tôi đã từng thích anh."Trong phòng bao chỉ có hai người, cánh cửa vừa đóng lại, động tĩnh bên ngoài cũng không truyền vào được. Cách âm rất tốt, lúc Tô Hà nói chuyện, tiếng nói sẽ không bén nhọn như vừa rồi mà sẽ ôn nhu đi rất nhiều. Đầu ngón tay của Tạ Lâu xoa xoa vành tai, thế nhưng lại ngửi được một mùi hương thoảng thoảng giữa không khí. Mùi hương này dường như từ sợi tóc cô truyền đến. Cổ họng anh lăn lộn một chút, khóe môi vẫn hờ hững mà dẫn dắt ý cười "Thì ra thích tôi, lại là chuyện khổ sở đến vậy?"Khổ sở đến nỗi bốn năm sau không muốn thừa nhận mình từng thích anh, còn muốn quên nhau đi. Anh híp mắt, đứng thật thẳng, chiều cao kia ập vào trước mặt. Tô Hà lại lại lui về phía sau một bước, Tạ Lâu xoa xoa khóe môi, nói "Em cố chấp cái gì?""Hả?""Con gái bọn em đều vô cớ gây rối như vậy sao?"Tô Hà một mực thối lui, cô nói "Theo đuổi không được, chúng tôi còn không được khổ sở sao?"Tạ Lâu nghiêng nghiêng đầu, gật đầu "Cho phép, có thể.""Hẳn là em nên nói sớm cho tôi biết là em không thích phương thức theo đuổi của tôi." Anh bỏ thêm một câu, ánh mắt xẹt qua ngực Tô Hà, chiếc khăn quàng cổ mỏng của cô đã bị ném trên sô pha bên ngoài. Váy cổ chữ V, mơ hồ có thể thấy được làn da trắng nõn, thấp một chút nữa càng có thêm phong cảnh. * Tô Hà không phát hiện ra ánh mắt của anh ở chỗ này bởi vì nơi này quá tối tăm, ánh sáng mờ ảo này chỉ đủ cho cô nhìn thấy một chút bài trí ở phòng bao mà thôi. Nhưng cô biết ánh mắt anh trở nên càng nóng rực, Tô Hà lui cũng không thể lui nữa liền ngã ngồi ở trên sô pha. Có sô pha đỡ lấy, nhất thời cô cảm thấy an toàn chút, cũng cầm gối ôm vào trong ngực. Ôm gối còn mang theo một cổ mùi hương thoang thoảng khiến cô hơi chút sửa sang lại dáng ngồi. Có thể cùng anh đối diện. Tạ Lâu không trực tiếp đuổi theo mà ngồi ở trên bàn kính, khoảng cách không xa, đầu gối lại đụng tới đầu gối Tô Hà. Anh hơi nghiêng người, một bàn tay đặt tại đầu gối "Bây giờ em hãy nói cho tôi biết, em thích dạng theo đuổi nào?" Tô Hà theo bản năng siết chặt gối ôm, hô hấp dường như ngừng lại. Phong thái thương lượng này của anh, tuy rằng cường thế nhưng lại có thể nhìn ra anh đang nghiêm túc. Tô Hà nhất thời cảm thấy hai người hẳn là có chuyện để nói. Cô hít một hơi, nói "Tôi hy vọng anh từ bỏ.""Tôi không muốn biết anh vì cái gì đột nhiên muốn theo đuổi tôi, nhưng trong quá khứ, anh không phải chẳng thèm ngó tới tôi sao? Anh muốn tiếp tục cũng được, dù sao hiện tại tôi cũng...... Cũng không thích anh.""Chẳng thèm ngó tới sao?" Tạ Lâu nhướng mày, "Vào cấp ba, tôi không có tâm tư gì với yêu đương, bận quá, căn bản không có thời gian.""Lúc ấy em theo đuổi..... Thật con mẹ nó làm người ta khó chịu..... Những việc này không nên để đàn ông tới làm sao?"999 đóa hoa hồng, sinh nhật party.... Từng chuyện từng chuyện, giống dạng nào đây? Dùng tiền theo đuổi. Tạ Lâu anh đâu có thiếu tiền? Đây là lần đầu tiên Tạ Lâu nói về chuyện cấp ba năm ấy. Khi cô theo đuổi anh, thì ra tâm tư anh lại là như vậy. Tay Tô Hà siết chặt gối ôm, cô sững sờ một lúc "Cho nên, anh không thích tôi theo đuổi lại vì cái gì mà dùng cách tương tự theo đuổi tôi?""Không phải em cũng thích sao?" Tạ Lâu hỏi lại. Tô Hà "......" Ai thích hả??? * Đúng rồi. Thích người theo đuổi mình như vậy, có lẽ tự mình sẽ cảm động, không thích người như vậy theo đuổi mình, chỉ biết gia tăng áp lực cho mình. Tô Hà đột nhiên hiểu được. Ngày đó, có lẽ Tạ Lâu cảm thấy cô đã tạo cho anh áp lực. Giống như hôm nay. Chỉ là đã từng không chiếm được một thứ gì mà chỉ toàn nhận lấy tủi thân, tâm tình như vậy nên làm cái gì bây giờ? Người ta đều có cảm xúc giận chó đánh mèo, theo đuổi quá mức dụng tâm chỉ hy vọng được đền đáp lại. Nhưng không được đáp lại sẽ giận chó đánh mèo lên đối phương. Cho rằng đối phương có mắt không tròng, theo bản năng mà thương lấy mình, cảm thấy một mảnh chân tình của bản thân đều cho chó ăn cả. Thân thể Tô Hà căng thẳng, chợt mềm nhũn ra, cô nói "Tôi thay mình trong quá khứ xin lỗi anh."Tạ Lâu sửng sốt một giây, anh nghiêng người về phía trước, nheo mắt đi "Xin lỗi cái gì? Tôi không muốn em xin lỗi.""Xin lỗi còn cần anh đồng ý hả?" Tô Hà phản xạ hỏi lại, "Tôi vì mình mà xin lỗi!"Tạ Lâu nhướng mày, "Vậy tôi cũng phải vì tôi theo đuổi em trong khoảng thời gian này mà xin lỗi sao?"Tô Hà "......" Bị chặn không nói được gì nữa rồi. * Hai người nhìn nhau một hồi. Tạ Lâu lấy thuốc lá ra, vừa thấy, thuốc lá đã mềm rồi. Anh dùng sức bóp mạnh rồi ném tới thùng rác. Tô Hà chỉ cảm thấy phòng bao quá yên tĩnh, cô buông gối ra rồi nói "Tạ Lâu, anh có thể... Không cần thích tôi hay không?"Bởi vì anh thích, như vậy quá không chân thật. Cũng quá mức khiến người khác kinh hoảng. Mắt Tạ Lâu nheo lại, "Em đang nói cái gì?"Tô Hà không nói nỗi bất cứ điều gì khác, chỉ là lắc đầu "Bốn năm trước anh không muốn yêu đương, bốn năm sau tôi cũng không muốn yêu đương, anh buông tha cho tôi, có được không?"Cô hỏi thật sự đáng thương, như là đang cầu xin anh, ánh mắt kia bị bóng tối che phủ trông hết sức mềm yếu cùng quyến rũ. Tạ Lâu không trả lời, anh gõ đầu ngón tay lên đầu gối hai lần, biểu tình không có biến hóa, vẫn là dáng vẻ không tập trung kia. Mà đúng là bởi vì thái độ như vậy của anh. Ngược lại càng khiến người ta khó nắm bắt hơn. Tô Hà cũng chỉ có thể đi theo chờ, chờ anh mở miệng. Ngay khi cô định thảo luận cùng anh rằng cô có thể rời khỏi phòng bao này hay không. Thì Tạ Lâu lại nghiêng về phía trước thêm một chút nữa. Khoảng cách giữ hai người càng lúc càng gần, Tô Hà lập tức lùi về phía sau, Tạ Lâu nói với giọng lười nhác "Chạy cái gì? Không phải em đang cầu xin tôi sao?"Tô Hà cắn cắn môi, "Anh nói đi.""Em lại đây một chút, tôi sẽ nói." Tạ Lâu ngoắc ngón tay, khuôn mặt đẹp trai dưới ánh đèn kia càng nhiều thêm một chút gợi cảm. Tô Hà cứng đờ, không chịu đi qua. Tạ Lâu phỏng chừng đã sớm đoán được. Anh ấn đầu ngón tay vào khóe môi, một giây sau, Tô Hà mới vừa đứng lên thì anh đã nắm lấy bả vai của cô, đẩy cô đến trên sô pha. Cúi đầu, Tạ Lâu lấp kín môi cô. Đầu Tô Hà sắp nổ tung. Hoảng loạn giãy giụa, cô đưa tay đẩy ra. Tay kia của Tạ Lâu lại mở lấy cổ áo cô ra, nghiêng đầu hôn thật sâu, hung hăng mà đỡ lấy đầu lưỡi của cô, mà trên cổ, một bàn tay đang lướt trên da thịt của cô, một giây sau đã dò xét đi vào. Tất cả tiếng thét của Tô Hà đều bị mắc kẹt trong cổ họng, không có cơ hội hét lên vì chúng đều bị anh nuốt lấy. Đôi mắt Tạ Lâu tràn ngập vẻ điên cuồng, hung ác. Bọn họ sẽ không biết được. Tô Hà có bao nhiêu ngọt ngào. Hương thơm nơi đầu lưỡi của cô khiến anh trầm luân. Anh muốn giam cầm cô trong vòng tay anh để anh tận hưởng bất cứ lúc nào. * Nửa ngày sau, trong phòng bao chỉ còn tiếng thở dốc, còn có một tiếng khóc rất nhỏ. Tạ Lâu nghiêng đầu ghé vào bên tai Tô Hà, nhẹ nhàng mà hôn lên, giọng nói khàn khàn mà gợi cảm, "Tôi đối với em, không đơn thuần chỉ là động tâm, mà nhiều hơn nữa còn có ham muốn......""Hà Hà, em nói xem, tôi có thể buông em ra sao? Đến chết em cũng chỉ có thể nằm trong vòng tay tôi.""Em nói.... có được không?"Tiếng nói của anh vẫn luôn bên tai, anh nói đi nói lại nhiều lần. Đôi mắt của Tô Hà đều chứa đựng những giọt nước mắt, khóe môi này tuy không bị cắn nhưng mùi rượu lại nồng đậm. Bàn tay cô bắt lấy cổ áo anh. Nơi đó, rất đau. Đau đến nỗi cô không dám dùng tay sờ đến. Tạ Lâu ôm eo cô, thở phào nhẹ nhõm, giọng nói mang theo ý cười "Đưa em ra ngoài, tiếp tục cho em ăn sinh nhật nhé?" Lượt Xem CÔ ẤY QUÁ NGỌT NGÀO Tác giả Bán Tiệt Bạch Thái Thể loại Hiện đại, từ thanh xuân đến trưởng thành, hào môn thế gia, trước nữ truy sau nam truy, nam có bệnh chiếm hữu – cô gái nhỏ xinh đẹp ngọt ngào, SỦNG_NGỌT, nhẹ nhàng, HE. Độ dài 111 chương Tình trạng Hoàn edit. Cái gì cũng có kỳ hạn của nó, tình yêu cũng giống như vậy. Tuy rằng yêu thầm rất đẹp nhưng cũng thực sự đáng thương. Yêu thầm có đau không? Đau chứ! Đau sao lại không buông? Vì khi yêu, người ta đã đau quen rồi. Nghe có vẻ kỳ lạ, nhưng thật sự là vậy. Nỗi đau như đã trở thành một phần trong cuộc sống của những người yêu thầm. Bốn năm trước Tô Hà theo đuổi Tạ Lâu nổi tiếng đến mức ai ai cũng biết. Cô một đường theo đuổi anh, suốt ba năm liền. Lúc đấy Tô Hà chỉ cho rằng, chính mình có tiền có dung mạo nên theo đuổi một cậu chủ cũng không phải là chuyện chơi. Kỳ thật, cậu chủ này, giá trị con người cao hơn so với cô rất nhiều. Sau này, cô sẽ không bao giờ chú ý đến anh nữa. Bởi vì chênh lệch quá lớn cho nên cô không dám đối mặt. “Lúc đó cô ấy theo đuổi cậu thật sự hăng hái. Bày 999 đóa hồng cho cậu. Còn bao cả phòng cao cấp của Thiên Thượng Nhân Gian vào dịp sinh nhật cậu.” Hồi ức xuất hiện khiến Trần Diệu vô cùng kinh ngạc. “Nhưng một mực cậu lại không thích cô ấy… Cậu thật sự bị mù rồi.” Thế nhưng không ai ngờ tới bốn năm sau, chính Tạ Lâu lại dùng những cách này để theo đuổi lại Tô Hà. “Cái tên Tạ Lâu này. Thật là quá độc ác. Vào những năm cấp 3, cô sống chết theo đuổi anh. Anh thờ ơ, chưa nói đến chuyện lạnh mặt cự tuyệt nhưng mà không tiếng động cự tuyệt thì có.” Khi đấy không biết đau. Ngoại trừ một chút gian khổ thì cả trái tim đều là anh. Lúc đó Tô Hà cho rằng, không ai có thể khiến cô như thế này. Nếu có thể thành công theo đuổi anh thì cô có thể kiêu hãnh cả đời rồi. Nhưng mà tất cả đều chỉ là si tâm vọng tưởng. Mơ mộng hão huyền. Anh còn chưa từng nhìn qua cô. Mới bốn năm thôi, nỗi đau không theo đuổi được người ta vốn tưởng rằng đã đóng vảy. Nhưng bây giờ lại đột ngột bị xé toạc ra, niềm hạnh phúc khi anh muốn hẹn hò đã tới quá muộn màng, hoa hồng xinh đẹp cũng trở nên khô khốc ngay cả mùi hương cũng đều thay đổi. “Tôi không muốn biết vì sao anh đột nhiên muốn theo đuổi tôi, nhưng trong quá khứ, anh không phải chẳng thèm ngó tới tôi sao? Anh muốn tiếp tục cũng được, dù sao hiện tại tôi cũng… cũng không thích anh.” “Chẳng thèm ngó tới sao?” Tạ Lâu nhướng mày, “Vào cấp ba, tôi không có tâm tư gì với yêu đương, bận quá, căn bản không có thời gian.” “Lúc ấy em theo đuổi… Thật con mẹ nó làm người ta khó chịu… Những việc này không nên để đàn ông tới làm sao?” 999 đóa hoa hồng, sinh nhật party… Từng chuyện từng chuyện, giống dạng nào đây? Dùng tiền theo đuổi. Tạ Lâu anh đâu có thiếu tiền?” Đây là lần đầu tiên Tạ Lâu nói về chuyện cấp ba năm ấy. Khi Tô Hà theo đuổi anh, thì ra tâm tư anh lại là như vậy. “Đúng rồi. Thích người theo đuổi mình như vậy, có lẽ tự mình sẽ cảm động. Không thích người như vậy theo đuổi mình, chỉ biết gia tăng áp lực cho mình.” Lúc này Tô Hà đột nhiên hiểu được, ngày đó, có lẽ Tạ Lâu cảm thấy cô đã tạo cho anh áp lực. *** Trước đây, Tạ Lâu không phải chưa từng yêu đương, nhưng chưa lần nào anh tự mình chủ động, ngay cả nắm tay, hôn môi cũng không có, cho nên mọi người nghĩ rằng tính cách Tạ Lâu là như vậy, lạnh nhạt không để tâm. Thực ra không phải vậy. Chỉ là Tạ Lâu chưa gặp được đúng người thôi. Đến khi gặp được đúng người rồi anh so với ai cũng muốn chủ động hơn. Không ai ngờ Tạ Lâu sẽ vì một cô gái mà điên cuồng, thậm chí sẽ cưỡng bách, sẽ cường hôn. “Tạ Lâu… Hắn yêu một người… Là cái dạng này sao. So với bất luận kẻ nào đều phải bá đạo hơn nữa.” Bởi vì Tô Hà vẫn còn tình cảm với Tạ Lâu, cộng thêm Tạ Lâu mặt dày theo đuổi nên họ sớm xác định quan hệ. Đoạn tình cảm này của hai người họ nhìn như Tô Hà tương đối yếu thế nhưng thực tế Tạ Lâu mới là bên yếu thế. Bản tính chiếm hữu của anh quá mức mãnh liệt. “Tô Hà ôm cổ Tạ Lâu nhìn về phía những người khác rồi cười nói “Niên thiếu yêu thầm, thích nhau đều rất tốt đẹp, tôi chưa từng hối hận qua việc tôi thích Tạ Lâu, duy nhất cảm thấy ngốc chính là tiêu tiền theo đuổi anh ấy như vậy. Dù sao, cấp ba mà, lại không phải ra xã hội, theo đuổi như vậy, là con trai đều sẽ phản cảm.” “Không trách anh ấy không thích tôi, chỉ trách biện pháp của tôi quá vụng về.”” Có lẽ điều tác giả muốn nhắn nhủ với chúng ta thông qua câu chuyện này chính là Hãy dũng cảm theo đuổi tình yêu thế nhưng cũng phải dùng đúng cách nhé. Tình yêu chính là vậy. Đúng người đúng thời điểm hoa sẽ nở, sai người sai thời điểm cỏ héo khô. “Cô ấy quá ngọt ngào” là hành trình vả mặt theo đuổi vợ của Tạ thiếu và cuộc sống ngọt ngào sau khi kết hôn của họ. Mặc dù mô típ truyện không quá mới mẻ nhưng bù lại văn phong của tác giả rất mượt mà, mạch lạc. Các nhân vật phụ được xây dựng khá dễ thương ví dụ như bạn thân, cha mẹ nam chính rồi cả con trai của họ. Bệnh chiếm hữu của nam chính thì giống như một loại gia vị giúp câu chuyện thêm phần đậm đà. Mình cảm thấy thông qua câu chuyện tác giả còn muốn truyền tải một thông điệp nữa đó là Đội vợ lên đầu, trường sinh bất tử v Đọc truyện tại Cùng đọc truyện Cô Ấy Quá Ngọt Ngào của tác giả Bán Tiệt Bạch Thái tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại Mứt Chanh & Sunnx Ngày mở hố 25/3/2020Tên gốc 她太甜Thể loại Hiện đại, Hào môn thế gia, Ngọt sủng, HEVăn ÁnTô Hà từng điên cuồng theo đuổi Tạ Lâu, thế nhưng anh lại chẳng hề động tới sau này, gia đình của Tô Hà trở nên suy sút, cô cũng bất đắc dĩ phải thôi khi hai người vô tình gặp lại nhau lần nữa tại trường đại học, cô gái nhiệt tình theo đuổi anh khi xưa đã không còn nữa, cô đã trở nên tự ti rất nhiều, không còn dám đem tình cảm hướng về Tạ Lâu là không ngờ lúc này, Tạ Lâu lại động tâm với cô, dùng hết sức theo đuổi ai có thể nghĩ đến rằng Tạ Lâu sẽ yêu Tô Hà, yêu đến chết đi sống lại, yêu đến đứt từng đoạn ruột. Yêu đến cực đoan, cố chấp, chỉ cần ai liếc nhìn cô nhiều thêm một chút, anh liền muốn người đó chết......Trừ bỏ anh, ai cũng không xứng với Tạ Lâu

co ay qua ngot ngao