Nghe truyện Audio online Du Nhàn Hương Thôn Trực Bá Gian: Nông thôn tiểu trực tiếp, khán đài lớnTrực tiếp khen thưởng nhiều, lên núi săn thú xứng cung tốt, hạ thuỷ bắt cá tốt túi lướiTrong ngọn núi dã thú vui mừng nhiều, khoe tài sủng vật không thể thiếuKhai sơn đường, xuống đất sông, hái quả dại, trực Chương 513: Nguyệt Thần Cung - Tiêu Phàm không có nhìn lầm, đạo thân ảnh từ đầm nước phía dưới sống sót đi ra đúng là truyen audio | truyen cv Truyện tranh về Siêu đạo chính Kaito Kid của Gosho Aoyama. TRUYỆN TRANH HỖN ĐỘN KIẾM THẦN FULL CHAP DOWNLOAD. Thuyrtbcs; 12/1/2020; Trả lời 2 Lượt xem 3K. 22/1/2020. Thuyrtbcs Đầm Nước Đen [Truyện Hiếm] Dinh Trong Nguyen; 23/3/2019; Trả lời 0 Bạn đang đọc bộ truyện Đế Diệt Thương Khung tại truyen35.com. Ngày thứ năm, Thanh Lâm xuống núi gánh nước, hắn lần nữa thấy được trong đầm nước một vòng lục sắc. Trùng hợp, Bàng Liên Trùng khập khiễng từ trên núi chạy tới, trên vai chọn lấy đòn gánh, làm như Tại Ngọc Dương thành phía tây hơn mười dặm bên ngoài trong một mảnh núi rừng, một vị mình trần thân trên, mặc một đầu quần dài thiếu niên, trên vai khiêng một cái bao cát lớn, chính dọc theo một đầu gập ghềnh tiểu đạo nhanh chóng hướng rừng cây chỗ sâu chạy tới. Cứ việc đường núi gập ghềnh, nhưng thiếu niên lại là như che đất bằng, bước đi như bay. Glpm. NHẬT KÍ 17TIẾP THEOEELONGPhantom1340 typeThi thể Seegen nằm trong miệng ống giờ sau khi Boon báo hung tin. Mình, Boon, Yorn và Kasha đứng nhìn xuống Lữ khách quá cố của Eelong. Seegen là một con mèo to lớn. Lông xám, lốm đốm trắng. Kể cả khi ông đã chết, mình vẫn có thể bảo đây từng là một sinh vật đáng kiêng nể. Nhưng hết rồi. Tất cả im lìm đứng, chờ Kasha lên tiếng trước. Mình liếc nhìn cô. Nước mắt lưng tròng, nhưng Kasha thật cứng rắn, không suy sụp, khóc lóc. Cô hỏi-Chú Yorn, cha tôi chết thế nào?Con mèo già thở dài-Chú không biết. Như chú đã nói, ông ấy tới Trái Đất Thứ Hai để tìm Pendragon. Khi trở lại qua ống dẫn, ông ấy chết. Chuyện gì xảy ra tại đó, chú không kiểm tra dấu vết thương tích, nhưng không thấy gì. Kasha nhìn mình, nói-Cậu bảo, ở chỗ cậu, klee bị đối xử như gar. Vậy thì chuyện gì đã có thể xảy ra?-Tôi chỉ có thể đoán, nếu Seegen xuất hiện tại thị trấn quê tôi, người ta sẽ cố bắt ông. Có thể là bắn một phát thuốc mê để làm ông ấy ngủ. Phương cách cuối cùng, nguy hiểm hơn, là bắn bằng súng. Nhưng không có vết thương, nên tôi nghĩ là Seegen không bị chết Trên Trái Đất Thứ cố kềm cảm xúc-Nhưng lúc đi khỏi đây cha tôi còn khỏe, bây giờ thì ông đã tội nghiệp Kasha. Mình biết cảm giác mất một người thân yêu là như thế nào. Và mình cũng biết chuyện gì đang chờ đợi cô phía ân cần nói-Kasha, tôi không biết vì sao cha cô chết. Tôi cũng biết cô không tin vào cuộc chiến chống Saint Dane, nhưng tôi thề với cô, đó là chuyện thật. Cái chết của cha cô là một minh xuống, mình nhẹ nhàng gỡ sợi dây khỏi cổ Seegen. Đong đưa trong vòng dây là cái nhẫn Lữ khách của ông. Mình đưa lên cho Kasha thấy, rồi nói-Bây giờ cô đã là Lữ khách của Eelong. Tôi không yêu cầu cô thay đổi niềm tin, nhưng tôi yêu cầu cô hãy giúp chúng tôi ngăn chặn Saint sao lại là tôi?-Vì đó là ước nguyện của cha cô, và tôi bảo đảm là Saint Dane có liên quan tới cái chết của ông. Nếu cô muốn đòi công lý, hãy tham gia cùng chúng nhìn cái nhẫn, rồi nhìn Yorn. Yorn khẽ gật đầu khuyến khích. Cô nhìn Boon. Boon đáp lại bằng một nụ cười yếu ớt. Kasha ngập ngừng đưa tay cầm lấy nhẫn, quan sát mặt đá xám và những ký hiệu chung quanh. Cô nói-Tôi tin vào những gì tôi có thể thấy. Pendragon, tất cả những gì tôi đã nghe về cậu, phải cần xét lại. Nhưng cái chết của cha tôi là một sự thật hiển mình soi mói, Kasha tiếp-Những gì tôi làm là làm vì cha tôi. Không phải vì cậu. Không vì chú Yorn hay Boon hay vì bất kỳ nhiệm vụ sai lầm nào. Miễn là cậu hiểu điều đó, tôi sẽ trả lời ngắn gọn thái độ khinh thường, Kasha thả cái nhẫn rơi xuống đất, nói-Nhưng tôi không là một Lữ và Yorn ngước nhìn, chờ phản ứng của mình. Không hề tự ái, mình tỉnh bơ cúi nhặt cái nhẫn, bảo-Tùy phủi bụi bám trên nhẫn rồi cộng thêm vào hai cái nhẫn đang đeo trên khoảnh khắc căng thẳng. Rồi Yorn lên tiếng, phá vỡ sự im lặng-Seegen là bạn thân nhất của tôi, tôi là phụ tá cho ông ấy. Tuy đã già, nhưng tôi có thể vẫn còn hữu nói-Đúng tiếp-Tốt. Vậy thì trước hết, chúng ta hãy chăm lo cho thi hài của Seegen. Sau đó chúng ta mới có thể chú tâm vào vấn đề Saint cả cố gắng đưa thi hài Seegen dưới hang động lên chiếc xe zenzen kéo, đang chờ ở bên ngoài. Vì biết phải chuyển xác về, nên chúng tôi đã đến đây bằng chiếc xe này. Tụi mình nhẹ nhàng đặt xác con mèo to lớn lên xe, phủ lên một tấm mền, rồi bắt đầu chuyến đi dài trở lại hỏi-Có làm lễ tưởng niệm và chôn cất không?Yorn cắt nghĩa-Lễ thì có. Nhưng trên Eelong, chúng tôi không chôn. Thi hài sẽ được thiêu để phòng ngừa loài tang ăn thịt nhắc-Như bàn tay của Gunny vậy nói thêm-Ừ, bàn tay của Gunny. Tôi lấy làm lạ, ông ta bị tấn công như vậy mà sao còn tìm được bàn tay đó chứ. Cứ tưởng là lũ tang sẽ ngấu nghiến hết mèo già lặng lẽ cúi đầu, như thể câu chuyện chỉ gây thêm bức xúc. Mình cũng cảm thấy vậy. Toàn bộ đề tài này thật buồn và tàn bạo. Cho đến hết chuyến đi, không ai nói năng gì. Càng tốt, vì mình còn phải lo ngó chừng lũ quái tang. Rất may là tụi mình đã không gặp con tang nào. Mình mừng vì chút may mắn đó, vì gần đây dường như mình chỉ toàn gặp chuyện không tới Leeandra, mình ở lại nhà Kasha, trong khi họ tiếp tục hộ tống thi hài Seegen. Mình cũng muốn đi, nhưng tất cả đều thấy là rất khó giải thích, vì sao mình – một gar – lại có mặt tại đó. Vì vậy mình có thời gian suy nghĩ, ăn một chút và viết nhật ký này. Nhưng mình không viết được nhiều. Vừa bắt đầu viết, mình đã lơ mơ ngủ thiếp đi. Cơ thể mình rã rời mệt mỏi quá rồi. Khi buông cây bút và nhắm mắt nghĩ ngơi, điều cuối cùng mình nhớ là đang ban ngày. Điều tiếp theo mình biết là trời đã tối, và mình đang nhìn lên Boon đang rối rít lay gọi-Pendragon. Cậu phải tới đây!Mình lơ mơ hỏi-Hả? Cái gì?-Kasha bảo cậu phải tới sao? Chuyện gì vậy?Mình hỏi, cố khởi động trí não. Nó nắm tay, kéo mình đứng dậy-Chuyện Nước tỉnh ngủ ngay. Không chờ mình, Boon chạy ra khỏi nhà cây, mình phóng theo. Hai đứa chạy qua nhiều cầu treo. Nó không xích tay mình và mình cũng không nhắc. Ban đêm, chung quanh không nhiều klee dòm ngó. Vừa chạy, mình vừa hỏi-Đi đâu?-Kasha có nhiều bạn trong chính phủ. Vì vậy cô ấy đã tìm ra nơi điều tra viên tra thẩm tra gar về Nước Đen. Lẹ vời. Mới làm Lữ khách có một lúc mà Kasha đã giúp được tụi mình rồi. Mình rất muốn biết về Nước Đen, không vì đó là một truyền thuyết thú vị, mà vì klee tỏ ra quá quan tâm. Mấy phút sau, tụi mình đến cái cây có Hội Đồng Klee. Boon đưa mình vào một thang máy trong lòng cây, lên cao hơn lần trước thì thầm-Im lặng. Chúng ta không được phép tới đây theo một lối vòng quanh cây, tụi mình bước qua một khung cửa. Bên trong là một hành lang tối, chạy vòng bên trong thân cây. Lẳng lặng rảo bước cho tới khi hai đứa gặp... Kasha. Cô ta đang ló ra từ một cửa sổ nhỏ ở giữa cây. Boon oang oang-Chúng tôi tới rồi vội “suỵt” một tiếng. Mình thì thầm hỏi cô ta-Chuyện gì vậy?Rồi mình tiến lại một ô cửa nhỏ, nhưng bị Kasha giữ lại. Cô cảnh báo-Cậu cần sửa soạn tinh thần khi nhìn chuyện này. Những gì sắp thấy không làm cậu thích Tôi nghe đang tra khảo gar. Tôi e nó sẽ chết, nếu không khai ra những điều họ muốn muốn biết gì?-Họ muốn biết Nước Đen ở là có thật sao?Boon hỏi hơi lớn. Nó vội che bàn tay lông lá lên miệng, nhún vai biết lỗi. Kasha nói-Hình như các điều tra viên nghĩ thế. Cậu sẵn sàng chưa? trả lời, hít một hơi, rồi dòm qua lỗ hổng. Choáng váng, mình chưa sẵn sàng một tí mình đang ở trên cao, nhìn xuống qua những khe hở gần trần. Đây là vùng quan sát tốt dành cho những người không đủ sức chịu đựng để nhìn quá cận cảnh những gì đang diễn ra bên dưới. Mình ở trong số đó. Bên dưới là một phòng rộng với một cái bàn kê chính giữa. Bị trói chặt vào bàn là gar mà mình nhớ đã bị bắt ra khỏi phòng giam. Ruột mình quặn thắt khi thấy ngực và cánh tay anh ta đầy những vết rách tứa máu. Có hai klee đang ở trong phòng. Một tên cầm sợi dây da quất đen đét lên thân hình gar. Con người khốn khổ đó rú lên đau đớn. Những lằn roi xé những vết cắt đầm đìa máu trên ngực anh ta. Trước đây chưa bao giờ mình thấy một cảnh tàn nhẫn như thế này, và mong sao sẽ không bao giờ thấy lại klee bình thản nói-Khai ra Nước Đen ở đâu, mi sẽ không bị đánh rên rỉ nhưng không trả lời. Nếu biết Nước Đen ở đâu, anh ta cũng sẽ không thì thầm hỏi Kasha-Luật pháp không chống lại vụ này sao?-À... không. Chúng là loài vật, không được luật pháp bảo vệ như không la lớn, mình tức giận thì thầm-Họ không là thú vật. Thậm chí dù họ có là loài vật cũng không thể hành hạ họ như vậy bỗng ú ớ-Kìa kìa... Cảnh này còn đáng chú ý hơn nhìn lại xuống phòng tra tấn. Nhưng mình chỉ hơi ngạc nhiên. Những gì nhìn thấy, làm mình tỉnh táo và củng cố thêm sự quan tâm của mình vào Nước Đen Bước gần lại gar tù nhân, chính là klee tên rít lên nho nhỏ-Saint thì thầm-Không. Đó là Timber trong Hội Đồng rời mắt khỏi con quỉ Lữ khách, mình bảo-Đó chính là điều hắn muốn cô nghĩ thế. Tôi đã cố nói cho cô hiểu trước đó. Hắn có thể biến thành bất cứ thứ gì hắn không giải thích thêm. Đây không phải lúc dạy Kasha về những phương pháp ma quỉ của Siant Dane. Dưới kia, hai klee đã lùi xa nạn nhân, nhường cho Saint Dane tiến tới. Timber đưa một vật gần mắt gar khốn khổ, giọng nhẹ nhàng thân mật, hỏi-Cái gì đây?Đó là một trong những cái hộp nhỏ bằng mã não. Mình biết vật này có liên quan tới Nước Đen, nhưng không hiểu là như thế nào. Saint Dane cũng vậy. Nhưng đây là thứ quan trọng đủ để hắn phải tra khảo gar khi nói với gar như dỗ dành-Cho ta biết cái này là gì, mi sẽ không bị đau đớn mắt gar thật dữ dội. Dù từ trên cao, mình vẫn thấy rõ anh ta run lẩy bẩy. Với anh ta, nói với Timber điều hắn muốn biết là chuyện dễ, nhưng anh ta vẫn im lặng. Can đảm cúi sát gar hỏi-Nói đi, bao giờ tụi bây về nhà?Một điều kỳ lạ xảy ra. Vừa nghe tiếng “nhà”, dường như bao đớn đau tan biến hết khỏi gar. Nó làm anh ta bình thản lại. Nhìn thẳng Timber, anh ta phá lên cười. Cười vào mặt hắn. Dù “nhà” là gì, nó cho anh sức mạnh để châm chọc Timber. Một thái độ hỗn xược, nhưng không khôn ngoan. Saint Dane không thích bị giỡn mặt. Những gì xảy ra sau đó, kể cả hai klee trong phòng tra tấn cũng phải kinh tức giận ra lệnh-Khai bỗng tắt ngay tiếng cười, cứng đờ người. Anh ta kinh ngạc nhìn sững Timber. Bốn mắt gặp nhau, và anh ta từ từ oằn lưng như đang cố chống lại một trọng lượng nặng nề. Hai klee kia nhìn nhau bối rối. Chúng không biết chuyện gì đang xảy hỏi-Chuyện gì thế?Mình buồn rầu nói-Do Saint Dane. Hắn đang gây ra chuyện khốn khổ cố căng những sợi dây cột anh ta vào băng ghế. Toàn thân anh ta đỏ lên vì quá ráng sức. Người anh ta bật lên khỏi mặt bàn, bất chấp sức hấp dẫn trọng mất bình tĩnh, gầm lên-Nói ngay, cái này là gì?Gar đau đớn rú lên. Hai klee giật lùi ra xa. Mình tin chắc, chúng chưa từng thấy cảnh tượng nào giống thế này. Không muốn nhìn, mình vẫn cứ phải nhìn. Kasha cũng vậy. Đây là bài học đầu tiên của cô về sự thâm độc của Saint Dane. Sau cùng từ cuống họng gar thoát ra một tiếng đầy thống khổ. Mình nghe một tiếng rắc rợn người. Anh ta rũ ra, rơi lại xuống trong hai tên klee sờ vào cổ hắn, kiểm tra, rồi hoang mang hỏi-Sao lại xảy ra chuyện này? Nó chết phẫn nộ gầm lên. Nắm cổ họng một klee, hắn la lớn-Phải tìm ra mục đích của những cái hộp này là gì. Nếu không, chính mi sẽ là kẻ phải lên bàn sau klee khiếp đảm lắp bắp-Dạ... dạ quăng tên klee sang một bên, tức bực ra khỏi phòng. Mình quay lại nhìn Kasha. Cô run rẩy. Boon gập người xuống, cố giữ cho giọng không run, nói với Kasha-Chúc mừng tới thế giới thần tiên của Saint Dane. Đã đủ là thật với cô chưa?Kasha lùi lại một bước, tằng hắng, cố bình tĩnh nhưng giọng vẫn run-Cần phải tới nhà cha tôi ngay. Mời cậu cùng đi. Có thể chúng ta sẽ tìm ra vài điều có ích tại nói ngay, vì cũng đang muốn ra khỏi nơi này. Mình đang run lên và ướt đẫm mồ hôi. Mùi Boon ói mửa cũng không thơm tho gì mấy. Tụi mình vội vã ra khỏi cây, lên đường tới mạn bên kia của Leeandra, tới nhà ông Seegen. Không ai nói năng gì. Mình nghĩ, tất cả đều bị sốc. Mình thì sốc thật sự. Không biết sau khi được thấy cảnh ghê khiếp đó, Boon còn hăng hái nhào vào cuộc chiến với Saint Dane nữa không. Khi tụi mình tới ngôi nhà cây của Seegen, đã thấy Yorn đang chờ bên ngoài. Kasha hỏi-Chú Yorn, làm gì ngoài này vậy?Con mèo già trả lời-Chú không muốn vào trong khi cháu chưa vẩn. Chú như gia đình cười ủ rũ. Mất Seegen, gia đình họ nhỏ lại. Tất cả cùng bước vào. Mình thấy nơi này sắp đặt giống như nhà kêu lên với Yorn-Ông không thể tin nổi là tụi này vừa được thấy gì đâu. Các điều tra viên đã tra khảo một gar, để tìm hiểu Nước Đen ở kinh ngạc hỏi-Nước Đen? Seegen cũng nói tới Nước Đen. Có vẻ như ông tin là có bảo-Tụi gar cũng nói thêm-Cả Saint Dane càng kinh ngạc hơn-Saint Dane? Nó ở đó? Với các điều tra viên?Mình trả lời-Đúng thế. Hắn đội lốt một klee tên buồn bã lắc đầu-Boon đã nói với tôi chuyện đó. Nghĩ tới việc nó luồn lách vào Hội Đồng Klee mà sợ thật. Sao nó lại quan tâm tới Nước Đen?Mình bảo-Đó chính là điều tôi muốn không nói gì. Cô chỉ hết nhìn mình lại nhìn Yorn, cố hiểu mọi hỏi-Những cái hộp màu nâu của gar là gì? Saint Dane thật sự quan tâm tới mấy cái hộp bảo Kasha-Có thể cha cháu có câu trả Bây giờ tới mình bối rối-Ông nói sao?Kasha lấy từ trong áo ra một chìa khóa nhỏ bằng gỗ, nói-Lần cuối cùng gặp cha tôi, ông đã đưa cho tôi cái này. Ông bảo, nếu có bất cứ chuyện gì xảy đến cho ông, tôi cần phải sử dụng nó bếp, Kasha kéo một cái bàn, để lộ ra một ghế dài đục vào vách. Cô lần tay xuống dưới ghế tìm, cho đến khi gặp một lỗ cắt nghĩa-Đây là nơi cha tôi giữ những vật sở hữu quí giá cắm chìa vào ổ, rồi vặn. Mình nghe tiếng lách cách. Kasha nâng mặt ghế lên. Bên dưới là một bọng trắng. Bên trong chỉ có một vật. Đó là cái hộp cỡ bằng hộp nữ trang của má mình. Mình định hỏi sao đồ quí giá của Seegen chỉ có bấy nhiêu, nhưng thấy sẽ không được lịch sự lắm. Kasha lấy hộp ra, hạ mặt ghế xuống, rồi đặt cái hộp nhỏ đó lên bàn. Trên nắp hộp có một mảnh giấy xếp gọn. Kasha mở ra đọc lớn “Dành cho Kasha, con gái tôi.”Boon kêu lên-Của cô bối rối nhìn tụi mình, rồi mở hộp. Lấy ra một thư nữa để trên cùng, cô đọc thầm. Mắt Kasha ngân ngấn lệ. Tụi mình im lặng. Kasha khịt mũi, đứng thẳng lại, quay nhìn tụi mình, nói-Tất cả nên cùng cô đọc lớn lá thư.“Kasha yêu quí của cha, nếu con đang đọc thư này, thì cũng có nghĩa là cha đã chết. Xin con đừng đau buồn vì cha. Đây là... chuyện phải thế thôi. Cha biết con không tin vào Lữ khách và nhiệm vụ của chúng ta. Cha không trách con. Nhưng cha e là con sẽ sớm phát hiện ra, tất cả đều là sự thật. Eelong đang gặp nguy hiểm trầm trọng. Nếu Saint Dane thành công trong âm mưu tiêu diệt gar, thì quê hương chúng ta sẽ tan tành. Tuy thật khó tin, nhưng sự tiêu hủy Eelong chỉ là một thảm họa nhỏ khi so sánh với những gì theo sau. Không thể để cho Saint Dane thành công. Nếu con quyết định không là một Lữ khách, như định mệnh đã an bài, cha sẽ thông cảm. Đó là lỗi của cha. Cha đã không làm đủ, để sửa soạn cho con đón nhận nhiệm vụ này. Nhưng cha sẽ yêu cầu con một điều. Sẽ có ngày một gar tới đây, tên anh ta là Pendragon...Kasha nhìn mình. Mình lặng lẽ nhìn lại, dù muốn la lên “Đọc tiếp đi!”Cô đọc tiếp“Hãy chia sẽ với anh ta những gì chứa trong hộp này. Ước gì cha biết nhiều hơn nữa về mưu đồ ma quỉ của Saint Dane, nhưng xin lỗi vì cha đã không làm được. Đây là tất cả những gì cha đã khám phá ra Truyền thuyết Nước Đen của gar là có thật. Nó tồn tại. Cha biết, vì cha đã tới đó.”Oaaa! Đó mới là cú sốc thật sự lá thư này gây ra. Tất cả tụi mình nhìn nhau, rồi Kasha đọc tiếp“Cha tin, Nước Đen là tâm điểm đối với kế hoạch của Saint Dane. Lữ khách tên Gunny cũng tin như vậy. Ông ta đang chờ Pendragon tại Nước Đen.”Mình đứng thẳng lên. Tim đập rộn ràng. Ông Gunny còn sống.“Cha cần con giúp Pendragon tới Nước Đen. Đây là điều cha thỉnh cầu con. Xin con hãy tôn trọng lời cha. Cha hãnh diện vì con, con gái ạ, nhưng còn hơn thế nữa, cha yêu thương con.”Kasha buông thấp lá thư. Không ai nói được lời nào. Từ cõi chết, Seegen đã hoàn tất nhiệm vụ một Lữ khách của ông. Ý nghĩ đầu tiên của mình là ước gì đã được quen biết ông. Ý nghĩ thứ hai đến từ tiếng nói của Boon-Vậy thì, trong hộp có gì?Kasha lấy từ trong hộp ra một tờ giấy nữa. Cô nhìn trừng trứng một lúc, như không tin nổi những gì đang thấy. Mình hỏi nhỏ-Kasha, cái gì vậy?Cô đưa tờ giấy cho mình. Mình thấy toàn những con số và ký hiệu viết tay khó hiểu. Mình nói-Tôi không giật tờ giấy, liếc sơ, và mỉm cười-Có thể là thế sao?Kasha đáp-Tôi nghĩ rất muốn biết-Cái gì?Yorn nói-Đó là một bản đồ. Theo những gì Seegen đã viết, tôi có thể nói, đây là đường tới Nước reo lên-Daaa!Mình kinh ngạc đến ngộp thở. Chúng mình đã có một thứ mà Saint Dane đang thèm nhỏ dãi được chạm tay vào. Hay có thể nói cách khác, là được chạm vuốt vào. Hắn tra khảo và giết một gar, cố tìm ra đường tới Nước Đen, vậy mà bây giờ bản đồ nằm đây, ngay trong tay tụi bảo-Trong hộp còn lấy ra cuộn giấy được buộc bằng dây. Cô trải ra đọc “Nhật ký số một Eelong.”Mình kêu lên-Nhật ký của Seegen!Vậy là đầy đủ. Chúng mình được biết tất cả những gì Lữ khách tiền nhiệm đã phát hiện, được biết ông Gunny đang ở đâu, và đang tiến trước Saint Dane mấy bước. Từ khi hạ xuống Eelong, đây là lần đầu tiên mình cảm thấy như đã có được một cơ hội chiến đấu. Nhưng còn một câu hỏi quan trọng cần lời giải đáp. Mình hỏi-Kasha, cô tính sao?Suy nghĩ một lúc, nhìn lại lá thư của cha, rồi Kasha nói-Tôi sẽ đưa cậu tới Nước Đen, chấm dứt nhật ký này tại đây. Bây giờ mình đã cảm thấy khá hơn, dù những gì đã trải qua trong chuồng thú đó sẽ mãi mãi còn trong tâm trí mình. Mình sẽ sử dụng ký ức đó làm sức mạnh cần thiết, giúp mình cứu gar khỏi bàn tay Saint Dane. Họ đã chịu đựng quá đủ rồi. Ngày mai, Kasha, Yorn và mình sẽ lên đường tới Nước Đen. Tụi mình quyết định để Boon ở lại Leeandra, để canh chừng những gì xảy ra với Saint Dane và Hội Đồng Klee. Hy vọng nó sẽ khám phá được nhiều điều về kế hoạch của họ đối với khép lại nhật ký này, với hy vọng Kasha sẽ có những quyết định đúng đắn. Mình sẽ phải trông mong vào cô ấy, nếu mọi chuyện trở nên gay go. Mà căn cứ vào những chuyện đã qua, thì mọi chuyện luôn luôn gay go. Khi nào viết lại cho hai bạn, mình sẽ báo tin về ông Gunny. Tin tốt lành, mình hy vọng ơn giữ gìn sức khỏe và nhớ tới mình. Và dù mình biết không cần phải nhắc hai bạn... đừng sử dụng ống dẫn. Vì không thể biết được chuyện gì sẽ xảy ra nếu hai bạn làm DỨT NHẬT KÍ 17 Đầm nước sôi trào nửa ngày sau mới khôi phục bình tĩnh, đầm nước đen kịt cũng biến thành thanh minh vô cùng, cỗ lãnh ý kia cũng biến mất không còn một ngâm! Tiêu Phàm vung ra một kiếm, Tu La Kiếm vẻn vẹn rung động một cái, đột nhiên cả đầm nước một phân thành quá, cái này cũng còn chưa có kết thúc mà vẻn vẹn chỉ là bắt đầu, lập tức hai phân thành bốn, bốn phân thành tám...Kiếm khí vô cùng vô tận, hơn nữa căn bản không phải dùng mắt thường có thể bắt được, quỷ dị là đầm nước thật giống như bị một cỗ lực cản vô hình ngăn cản, căn bản là không có cách tụ lại. - Lục Thức, không Phàm hài lòng nhìn bốn dứt lời, tất cả đầm nước lần nữa dung hợp cùng một chỗ, toàn bộ đầm nước nhộn nhạo lên không thôi, chỉ có Tiêu Phàm bất vi sở động, quanh thân hắn có một tường kiếm khí. - Một thức này coi như giết không chết Thiên Huyễn Huyền Thủy Giao, hẳn là cũng có thể làm trọng thương Phàm thản nhiên nói, trên mặt lóe qua vẻ hài đó thu liễm tâm thần, chậm rãi hướng về phía dưới bơi đi, thân thể khôi phục hoàn toàn, hắn liền bắt đầu tìm kiếm bóng dáng Tiểu Kim cùng Phong Lang, sống phải thấy người, chết phải thấy xác! Năng lượng băng Thuộc Tính bị Tiêu Phàm rút ra không còn, đầm nước cũng thanh minh không ít, chỉ là càng đi xuống dưới áp lực cũng càng quá, lấy thực lực Tiêu Phàm điểm ấy áp lực cũng căn bản không làm gì được trượng! 80 trượng!200 trượng!...Thần sắc Tiêu Phàm càng ngày càng ngưng trọng, tia sáng bốn phía cũng càng ngày càng mờ, áp lực cũng càng ngày càng nhiều, nhưng vẫn nhìn không thấy Đầm nước này đến cùng sâu bao nhiêu?Trong lòng Tiêu Phàm thầm mắng - Nơi này áp lực rất lớn, khó trách Thiên Huyễn Huyền Thủy Giao phòng ngự đáng sợ như thế, hàng năm ngốc ở chỗ này, không muốn cường đại cũng không được! Hít sâu một hơi, Tiêu Phàm tiếp tục chìm xuống, thời gian nửa nén hương sau, Tiêu Phàm rốt cục buông lỏng một hơi, Hồn Lực rốt cục chạm tới đáy Phàm dùng Hồn Lực quanh thân ngưng tụ thành một cái vòng phòng hộ, đem thủy áp to lớn ngăn cản bên ngoài, nơi này cách mặt nước ròng rã hơn sáu trăm dù là cường giả Chiến Hoàng không dùng Hồn Lực phòng hộ cũng khó mà tiếp nhận cỗ thủy áp to lớn này. - A, đây là?Ánh mắt Tiêu Phàm đột nhiên bị từng đạo quang mang lập loè tỏa sáng hấp dẫn, hắn chậm rãi đi qua, lập tức nhìn thấy từng hòn đá màu đen lóe ra u Cực Phẩm Băng Phách Thạch? Trong lòng Tiêu Phàm kinh ngạc vô cùng, cảm nhận được Hồn Lực cường đại ba động bên trong hòn đá màu đen, thần sắc hơi hơi động Phẩm Băng Phách Thạch chính là Cực Phẩm Hồn Thạch đó, Hồn Lực ẩn chứa trong đó cực kỳ khổng lồ. Tu luyện tới Chiến Hoàng cảnh, Hạ Phẩm Hồn Thạch, Trung Phẩm Hồn Thạch cùng Hạ Phẩm Hồn Thạch, Tiêu Phàm đều thấy qua vô duy chỉ có Cực Phẩm Hồn Thạch là chưa từng gặp qua, đó là bởi vì Cực Phẩm Hồn Thạch cực kỳ thưa thớt. Mặc dù dựa theo tỉ lệ, một khối Cực Phẩm Hồn Thạch to cỡ nắm đấm, có thể bằng 100 khối lớn nhỏ Thượng Phẩm Hồn Thạch, nhưng cơ hồ không người nào nguyện ý đi vì bên trong Cực Phẩm Hồn Thạch ẩn chứa Hồn Lực cực kỳ tinh thuần, dù là Chiến Đế, thậm chí Chiến Thánh đều dựa vào Cực Phẩm Hồn Thạch để tu luyện. Thượng Phẩm Hồn Thạch đối với Chiến Thánh mà nói căn bản không có bất kỳ ý nghĩa Xem ra Thiên Huyễn Huyền Thủy Giao trốn ở chỗ này tu luyện, cũng là có quan hệ cùng Cực Phẩm Băng Phách Thạch nơi này. Tiêu Phàm nghĩ đến, nếu Thiên Huyễn Huyền Thủy Giao đã chết, những Băng Phách Thạch này, Tiêu Phàm tự nhiên sẽ không bỏ Tu La Kiếm, Tiêu Phàm liền bắt đầu đào móc, bận rộn một canh giờ, Tiêu Phàm lấy được mười mấy khối Cực Phẩm Băng Phách Thạch to như chậu rửa nhìn chỉ có mười mấy khối, nếu đổi thành Thượng Phẩm Hồn Thạch bình thường, đoán chừng cũng có mấy ngàn vạn, hơn nữa Tiêu Phàm còn không muốn đi đổi. - Đáng tiếc, cũng chỉ có mười mấy Phàm vẫn có chút không cam lòng nói, thu hồi Cực Phẩm Băng Phách Thạch, Tiêu Phàm tại đáy hồ tìm nửa ngày, Tiêu Phàm dừng lại trước một thạch động to lớn. Thạch động rất lớn, tương đương với một gian nhà lớn, không cần nghĩ cũng biết cái này hẳn là động phủ của Thiên Huyễn Huyền Thủy Giao. Nghe đồn, Long Tộc đều có đam mê cất giữ Bảo Vật, Giao cũng không ngoại lệ. Nghĩ vậy, trong lòng Tiêu Phàm cũng động tâm tư, hơn nữa, nếu như Tiểu Kim cùng Phong Lang tao ngộ độc thủ mà nói, cũng có thể sẽ lưu lại một chút manh Phàm từ bên trong Hồn Giới lấy ra mấy viên Dạ Minh Châu, đi vào trong thạch kiếp trước, Dạ Minh Châu có lẽ còn có thể bán với giá trên trời, nhưng tại Chiến Hồn Đại Lục chỉ là thiết bị chiếu sáng mà thôi. Thạch động rất lớn, cũng rất tĩnh mịch, uốn lượn không thấy điểm cuối cùng, Tiêu Phàm đi không tính nhanh, thông đạo bên trong thạch động so với cửa động rõ ràng lớn hơn rất nữa càng đi trong thạch động, không gian càng lúc càng lớn, giống như một tòa điện đường to lớn, nếu như không phải đây là dưới đáy đầm nước, Tiêu Phàm thật là có loại ảo giác Minh Châu chiếu xuống lấp lánh, trong suốt thấu triệt, bốc lên hàn khí nhàn nhạt, Tiêu Phàm thử mấy lần, cho dù là Tu La Kiếm cũng chỉ có thể ở bên trên lưu lại một đạo vết cắt nhàn nhạt. - Đồ vật này tuyệt đối là vật liệu luyện chế Hồn Binh cực lòng Tiêu Phàm cảm khái nói. Mặc dù hắn không có thi triển toàn lực, nhưng mức độ sắc bén của Tu La Kiếm hắn rất rõ ràng, điều này đã đủ chứng minh vách đá bất không biết qua bao lâu, Tiêu Phàm càng nghĩ càng không thích hợp, thạch động này thật đúng là rất lớn, hắn có loại cảm giác xuyên việt. - Nếu như cái này bên ngoài chỉ là hành lang mà nói, cái kia há không phải tương đương với cửa vào viện tử cùng cung điện?Trong lòng Tiêu Phàm cực kỳ buồn bực, thạch động so với hắn tưởng tượng còn muốn to lớn và thần bí chạy mặc dù không tính là nhanh, nhưng đi tới mấy trăm trượng, hơn nữa càng đi vào không gian cũng càng lúc càng lớn, căn bản không giống một cái thạch động mà giống như một mảnh quảng trường khổng lồ. Hồn Lực quét qua, không gian này vậy mà chu vi rộng trên trăm trượng, dù là Thiên Huyễn Huyền Thủy Giao ẩn núp ở chỗ này vẫn sẽ cực kỳ rộng Làm sao cảm giác có chút lạnh?Tiêu Phàm run run, nơi này thập phần âm trầm, hắn là Chiến Hoàng cảnh trung kỳ đều tiếp nhận không được cỗ hàn ý này. Chẳng qua là khi hắn muốn tìm kiếm nơi phát ra cỗ hàn ý kia, lại căn bản tìm không thấy đầu gian quá lớn, Tiêu Phàm bất đắc dĩ chỉ có thể trước tiên đem không gian cự đại tra xét rõ ràng một lần, có thể phát hiện ra một chút dấu vết gì hay gian nửa nén hương tiếp theo, Tiêu Phàm thô sơ giản lược đem toàn bộ không gian quét một lần, khiến hắn thất vọng là trừ vách đá băng lãnh, cái gì cũng không có. - Không có khả năng, cho dù Tiểu Kim và Tiểu Lang tao ngộ độc thủ, cũng không khả năng không thể tìm ra chút tung tích lòng Tiêu Phàm nghi ngờ không thôi, vừa đi ra một bước đột nhiên lại dừng bước thấy Bạch Thạch bên trong Hồn Hải đột nhiên rung động nhè nhẹ một cái, bạch Thạch rung động tất nhiên là phát hiện ra dị bảo, giống như lúc trước phát hiện Thất Thải Long Văn Mộc, Tiên Thiên Kiếm Thai. - Bên Phàm thăm dò mấy lần, phát hiện hướng bên trái làm Bạch Thạch tản ra quang mang yếu Bạch Thạch chỉ dẫn, bước chân Tiêu Phàm tăng tốc, không bao lâu liền xuất hiện ở trước mặt vách đá thủy tinh lấp kín, phía trước căn bản không có bất kỳ đường nào có thể đi. Bất quá, Tiêu Phàm thử nghiệm mấy lần, phát hiện phương hướng Bạch Thạch chỉ dẫn đúng là vách tường đá thủy tinh phía tường đá thủy tinh rất quỷ dị, không biết dùng vật liệu gì chế tạo thành, Hồn Lực chạm tới, trong nháy mắt liền tiêu tán thể ăn mòn Hồn Lực? Tiêu Phàm cau mày một cái, ôm hiếu kỳ cùng với ngưng trọng, chậm rãi xuất thủ chưởng, sau một khắc, thần sắc Tiêu Phàm trong nháy mắt ngốc trệ tại - Lục Đạo - Bùa mô kim, ấn quật mộ, dỡ núi dời non tìm quyết chú Người thắp nến, quỷ thổi đèn, dò mồ đổ đấu kiếm vạn tiền… Từ ngàn năm trước, ở đất nước Trung Hoa đã có nghề trộm mộ, còn gọi là Mô Kim hiệu úy. Dám hành nghề đào mộ quật mả, can trường là chuyện nhỏ, còn phải là tay sâu dày về huyền học, phong thủy… cũng như các loại cạm bẫy. Hồ Bát Nhất, quân nhân giải ngũ có cuốn bửu bối của ông nội; Tuyền béo, con nhà lính, súng bắn như chớp; Shirley Dương, nữ triệu phú Hoa kiều, cũng là cháu ngoại một tay trộm mộ lẫy lừng – chính là ba Mô kim hiệu uý đương thời. Ba người, ba động cơ, đã cùng dấn bước vào sa mạc hung hiểm hòng truy tìm toà thành cổ Tinh Tuyệt thần bí… Bản lĩnh có thừa, chỉ tiếc là, họ không biết được những lời nguyền đáng sợ nào đang đợi họ… Ma thổi đèn, cuốn kỳ thư về nghề trộm mộ, thật sự là một hiện tượng xuất bản ở Trung Quốc, được coi là Da Vinci Code và Tomb Raider ở nước này, và đã mở ra cả một trào lưu ganh đua xuất bản tiểu thuyết và sách về mồ mả huyền thuật ở đại lục suốt mấy năm gần đây. NHẬT KÍ 16EELONGJoyce89 typeHai bạn ơi, mình đang gặp khó là mình đã nói thế cả triệu lần rồi. Nhưng tại Eelong này, mình đang phải đối đầu với một điều khác hẳn với những gì mình đã từng gặp. Ngay trong lúc đang viết những dòng này, thật tình mình vẫn chưa biết phải làm gì. Không phải vì sợ hay bối rối về những vấn đề của Lữ Khách, hay chuyện tìm kiếm Saint Dane. Việc truy lùng Saint Dane là điều mình ít lo ngại nhất. vấn đề của mình là không giống như Cloral, Denduron, Veelox hay các lãnh địa của Trái Đất, những cá thể thông minh cư trú tại lãnh địa Eelong này không… bình thường. Mình biết hai bạn đang nghĩ gì Từ khi rời xa quê nhà, mình đã gặp ai là người có thể coi là bình thường đâu? Nhưng tại Eelong, cư dân có thể là đủ thứ, nhưng có một thứ chắc chắn là không phải là… con vậy đó. Hai bạn không đọc lầm đâu. Họ không phải là người. Mình phải khám phá ra bước ngoặt tại đây là gì và ngăn chặn Saint Dane như trên các lãnh địa khác, nhưng mình phải làm sao khi không thể giao tiếp được với chính những kẻ mình định giúp đỡ? Điều này thật không thể tin nổi! Ngay từ lúc vừa đặt chân tới đây, mình đã phải chạy trốn. Liên tục gặp hiểm nguy và điều đáng sợ nhất không phải là mối đe dọa từ Saint Dane… mà là từ những cư dân của Eelong. Thật ngược đời, phải không?Nhưng còn tệ hơn Dane đã bảo hai bạn là qui luật đã đổi thay, đúng không? Ôi, mình không thể nói chắc điều đó có ý nghĩa là gì, nhưng mình nghĩ hắn có lí. Ngay từ lúc đi khỏi Veelox, mình đã cảm thấy dường như mọi sự dần khang khác. Trên một phương diện nào đó mình đang bắt đầu nhận ra. Cảm giác đó chẳng thú vị gì. Nhưng mình phải cố bình tĩnh, nghỉ ngơi, và viết nhật ký này. Đây có lẽ là cơ hội duy nhất của mình. Không bi thảm hóa đâu, mình đang sợ, sợ thật đầu từ đâu đây? Kể từ khi mình ở trên Veelox với Aja Killian tới lúc này cứ xa lắc như hàng thế kỷ rồi. mình mất hết khái niệm về thời gian. Nhảy từ lãnh địa này qua lãnh địa khác đã tạo nên điều đó. Không phải lúc nào một ngày ở một lãnh địa cũng gồm hai mươi bốn giờ đồng hồ. Bây giờ là năm nào? Tháng nào? Thế kỷ nào? Mình hoàn toàn mù mịt. Mình cần một điểm tựa. Vì vậy để mình trở lại đoạn cuối của nhật ký trước và bắt đầu từ đó. Quá nhiều chuyện đã xảy ra, hy vọng mình có thể nhớ được mọi chi Killian và mình cùng đứng trong căn phòng tối thui trong lòng đất, nơi có ống dẫn của lãnh địa Veelox. Hai đứa đều không biết phải nói gì với nhau. Mái tóc vàng luôn gọn ghẽ của cô bù rối. Mình biết điều đó chẳng có vẻ gì là kỳ lạ, nhưng với một người như Aja – tất cả đều phải hoàn hảo – thì đây là cả một vấn đề. Đó là khoảnh khắc cam go tụi mình đã bị thua. Con Bọ Thực Tế của cô đã thất bại. Không. Còn tồi tệ hơn vậy. Nó suýt giết tới người cuối cùng trên Veelox. Gọi điều đó là thất bại chỉ là một cách nói cho nhẹ nhàng. Cái máy vi tính thực tế ảo được gọi là Nguồn Sáng Đời Sống đã hoạt động lại. Hầu hết người dân Veelox cũng đã trở vào đó, để sống trong thế giới ảo tưởng của riêng họ. Chẳng còn ai ở lại đời sống thực tế để trồng trọt hoa màu, giữ gìn nhà cửa, bảo vệ luật pháp, hay làm cả triệu lẻ một thứ căn bản khác cần thiết cho một đời sống văn minh. Việc sụp đổ của lãnh địa chỉ còn là vấn đề thời gian. Tóm lại, Saint Dane đã có được chiến thắng đầu tiên của hắn trên một lãnh địa. Mình không thể để hắn có thêm một chiến thắng khác nữa, vì vậy ở lại Veelox không là một giải pháp được yêu cầu Aja- Làm ơn viết hết nhật ký giúp mình. Cho Mark và Courtney biết, mình tới Eelong để tìm ông Cậu không muốn tự viết hết nhật ký sao?Đúng. Có lẽ mình quá mệt mỏi. Có lẽ mình đã kiệt sức vì cố gắng giành giựt sự chiến thắng. Thậm chí có thể nói là mình phải đi tìm ông Gunny gấp. Tất cả đều đúng. Nhưng nghĩ lại, mình tin lý do thật sự là vì mình quá ngượng ngùng phải thú nhận là đã thất bại. Đặc biệt là với hai bạn. Mình vẫn không hiểu vì sao lại được tuyển làm Lữ Khách, nhưng mình đã từng gặp mọi khó khăn, thời gian đủ để mình nhận ra là, dù muốn hay không, công việc này là của mình. Tại Veelox, mình đã thất bại thảm hại Mình giận dữ, nản lòng và sờ sợ, vì mình không biết lãnh địa sắp bị mất có ý nghĩa thế nào với Saint Dane. Đầu óc mình cứ rối tung cùng mình trả lời Aja- Không. Mình không muốn viết. Làm ơn viết hết giùm mình ấy gật đầu, bảo- Xin lỗi, Pendragon. Đây là lỗi tại gần ứa nước mắt. Cô gỡ bỏ cặp kính nhỏ màu vàng, chùi bằng tay áo. Aja ghét phải thú nhận thất bại còn hơn cả mình. Cô là một chuyên gia vi tính xuất sắc, chưa hề thất bại với những gì cô từng cố gắng làm, cho đến khi… xảy ra vụ này. Khổ nỗi, đây lại là một thách thức quan trọng nhất đời cố làm ra vẻ lạc quan-Đừng nghĩ thế. Đây không phải là chuyện thất bại của một cá nhân riêng rẻ trong chúng ta. Mà là thất bại là kiểu nói muôn thuở của một huấn luyện viên bóng đá, nhưng mình chẳng nghĩ ra được câu nào khá hơn. Vả lại, đó là sự thật. Mình cũng đáng trách như ấy hỏi- Bây giờ mình phải làm gì? Có lẽ mình nên đi với thật, mình cũng đã nghĩ đến chuyện đưa cô đi cùng. Vì mỗi lần đến một lãnh địa nào lần đầu, mình vẫn thường đi cùng một Lữ Khách. Nhưng đem Aja ra khỏi Veelox là không hợp lý. Không, lần này mình phải bay một mình. Thình lình mình nhớ cậu Press quay bảo- Không được. Cô còn phải cố giữ cho Nguồn Sáng Đời Sống hoạt động cho đến khi nào còn có thể. Nên nhớ, đây là vận mệnh của toàn thể Halla, chứ không chỉ riêng Veelox. Saint Dane chưa thắng được đâu. Chuyện gì cũng có thể xảy Vậy cậu cho rằng Veelox vẫn còn hy vọng?- Chính tình, mình không tin chắc điều đó tí ti nào. Nhưng mình phải cho Aja có chút hy vọng. Cô ấy ôm xiết lấy mình. Điều đó làm mình thật sự kinh ngạc, vì Aja không phải là con người thường tỏ ra trìu mến. Nhưng vòng tay ôm xiết đó làm mình nhận ra lời nói mình bảo Veelox còn hy vọng đã như một cái phao cứu sinh, được ném cho người sắp bị chết đuối. Cô ấy cần được nghe điều đó, dù là sự thật hay không. Mình ôm lại cô. Mình rất mến Aja. Mình cảm thấy buồn khi cô ấy đau khổ. Nhưng chính mình cũng đang đau khổ. Được ôm cô, cảm giác thật dễ chịu. Mình nghĩ trong gian khó cần phải có bạn đồng hành chia trong vòng tay nhau, Aja nói- Hãy đi tìm ông Gunny, nhưng nhớ làm cho mình một Việc gì?Aja rời khỏi mình, lùi lại. Mình nhìn vào đôi mắt xanh thẳm của cô. Đôi mắt lại rực sáng tự tin như lần đầu hai đứa mình gặp nhau. Cô ấy nói như ra lệnh- Mình muốn Saint Dane bị đập một trận tơi bời. Hãy cho mình cơ hội bật cười. Aja không là loại người kéo dài sự tự than thận trách phận. Cô vốn là người gan lì. Mình bảo- Để xem mình có thể làm được nghiêng người, hôn lên má mình. Rồi ép má cô lên má mình đến… một giây và nói- Mình tin đứa cứ… như vậy một lúc lâu. Thú thật, mình cảm thấy dễ chịu gian của mình tại Veelox đã hết. Mình đang có mặt trên không đúng lãnh địa. Lùi khỏi Aja, mình bước vào ống dẫn. Đứng nhìn trừng trừng vào khoảng trống tối tăm vô tận, tư tưởng mình hướng về những gì rất có thể mình sắp gặp. Nhưng sự thật là đầu óc mình trống rỗng. Eelong là một bí ẩn hoàn toàn. Ông Gunny mới tới đó mấy ngày trước để truy lùng Saint Dane. Theo đúng kế hoạch, ông chỉ đến đó quan sát thật nhanh, rồi trở lại Veelox để gặp mình. Nhưng ông ấy vẫn bặt tin. Điều đó chỉ có một nghĩa đã có chuyện xảy ra. Vì vậy mình phải bay tới lãnh địa mới đó, một mình, và sẵn sàng đối mặt với bất cứ sự kiện xấu nào đã ngăn cản việc ông Gunny trở lại. Mình bỗng cảm thấy muốn bước ra khỏi ống dẫn và ôm Aja lần nữa. Nhưng điều đó sẽ tan vỡ chút tình cảm tốt đẹp mình vừa bồi đắp Eelong!Mình kêu lớn vào ống dẫn. Đường hầm thoắt sống động. Vách đá rạn nứt, rên rẩm; xa xa hiện lên một đốm sáng và những nốt nhạc rộn ràng. Ánh sáng và âm nhạc đang tới để đem mình gọi theo-Pendragon. Mình sẽ không để cậu thất vọng nữa vừa qua bạn cũng đâu làm mình thất ánh sáng chói lòa và tiếng nhạc lớn hơn, vách hầm trong suốt như pha nghiến răng, nói- Nhớ nhé, mình muốn có một cơ hội Bạn sẽ có trả lời, cố ra vẻ tự tin. Nhưng chỉ để Aja yên tâm, điều mình đang nghĩ không thành vấn đề. Sau Veelox, cuộc chiến đã chuyển tới la lớn- Chúc may mắn, nhíu mắt trước làn ánh sáng chói chang và cảm thấy sự kéo giật mạnh, dấu hiệu quen thuộc cho biết cuộc du hành sắp bắt đầu. Một giây sau, mình được nhấc bổng lên và bay qua ống dẫn. Điểm dừng chân sau đó là vẫn chưa biết thật sự ống dẫn là gì, hay vì sao nó có thể đưa Lữ Khách qua không gian và thời gian, nhưng cảm nhận thì đã lắm. Cứ như bồng bềnh qua không gian trên một cái giường bằng ánh sáng. Giống hệt như đang được làm Siêu lần này có điều khang thể chất thì không khác. Mình cảm thấy như mọi khi. Nhưng những gì mình thấy lại không giống như những chuyến trước. Chung quanh mình vẫn là một biển sao, nhưng có một điều khác nữa. Bên kia vách pha lê, mình thấy những bóng hình trôi nổi. Mình bay vùn vụt qua, những hình bóng đó biến mất phía sau mình. Những hình dạng đó trong suốt, mình có thể thấy những ngôi sao sau lưng chúng. Chúng cứ như những bóng ma sắp trở thành thể rắn. Có những hình dạng bằng cỡ mình, lại có những hình to lớn, phải mất mấy giây mình mới vượt qua hết. Thậm chí mình còn nhận ra vài hình ảnhmột hiệp sĩ Bedoowan của lãnh địa Denduron đang ngồi trên mình ngựa, phóng qua không gian. Mình thấy một đám những tay bơi lội trong bộ đồ bơi màu xanh lục của thành phố Faar dưới nước, đang bơi theo đội hình. Mình thấy một cao ốc, có thể là khách sạn Manhattan Tower và một thủy vụ của Cloral ngồi trên một cỗ máy trượt nước, phóng trên bầu hình ảnh khác mình không biết là ai. Có hai người khổng lồ, giống như một cặp song sinh,đang chạy qua nền trời. trông họ rất mạnh mẽ, nhưng cứng ngắc như người máy. Mình còn thấy cả một biển người ăn mặc rách rưới. Tất cả bọn họ đều vươn hai bàn tay mở rộng lên không, như đang cổ vũ. Mình cũng thấy một con mèo rừng lốm đốm, to lớn phóng qua biển này không có gì đáng sợ. Thật ra lại có vẻ hay hay. Cứ như đang vừa đạp chân lướt đi, vừa xem những đoạn phim kỳ cục được chiếu lên không gian. Nhưng càng nhìn, mình càng băn khoăn. Sao điều này lại xảy ra? Chuyện gì đã thay đổi? Những hình ảnh lạ lùng đó có ý nghĩa gì? Mình không thể không nghĩ lại những gì Saint Dane đã cảnh giác. Hắn đã nói khi lãnh địa thứ nhất sụp đổ, những lãnh địa còn lại sẽ đổ theo như những con cờ đô-mi-nô. Mình không muốn bị hoang tưởng hay gì gì khác, nhưng vì Saint Dane đã lật đổ một lãnh địa, mình e, rất có thể có một sự thay đổi vũ trụ to lớn trong không có cơ hội để ngẫm ngợi về chuyện này, vì nhạc đã bắt đầu đồn dập. Mình đã tới cuối cuộc hành trình. Ý nghĩ của mình lại hướng về Eelong. Liệu mình có sẽ bị chìm xuống hồ nước như tại Cloral không? Liệu có những con quái quig đang liếm mép, chờ chực mình, vì đã tới giờ ăn tối của chúng?Mấy giây sau, ống dẫn nhẹ nhàng đặt mình đứng xuống. Bình thường. Không có gì ấn tượng. Tin tốt. Nhưng tin xấu cũng có mình bị vướng vào một đống dây nhơ chằng chịt. Ít ra thì mình nghĩ đó là những sợi dây. Mặc dù theo những gì mình biết, đó là một lưới nhện khổng lồ và những con quig trên Eelong là những con nhện đói. Nhưng mình không muốn tin vào những gì tệ hại nhất, vì vậy, mình cố lách ra khỏi đám dây nhợ đặc đó. Bước ra ngoài, nhìn quanh một vòng, mình thấy là đang đứng trong một hang động ngầm, rộng lớn với mái trần cao. Ánh sáng xuyên qua những kẻ hở bên trên. Những dây nhợ mình vừa lách qua là tấm màn dày bằng dây leo, phủ từ trần xuống, che kín miện ống tự nhủ- Chỉ là rễ cây là tốt. Tốt hơn mạng nhện. Vách đá trong hang phủ đầy những rễ cây xanh lè bền chắc này. Vẫn rất cảnh giác, mình bước mấy bước vào giữa hang. Không găng-xtơ, không quig, không hồ nước, và không có Saint Dane. Đến lúc này mọi chuyện đều ổn. Nhìn lại ống dẫn khuất sau tấm màn rễ cây, mình dùng gót chân vạch một mũi tên trên nền đất, hướng đầu mũi tên về ống chính giữa hang có một tảng đá phẳng. Thấy những gì đặt trên tảng đá, mình hơi bị kém vui. Đó là một đống quần áo. Hai bạn biết rồi đó, các phụ tá đặt quần áo tại ống dẫn cho Lữ Khách. Theo qui luật, mình phải mặc lên người mấy bộ đồ này. Không là vấn đề, đúng không? Lầm. Có đấy. Đống quần áo đặt trên tảng đá này chỉ là đống giẻ rách dơ bẩn. Mình không cường điệu đâu. Thật mà. Lúc đầu mình tưởng là mảnh giẻ, nhưng nhặt lên mình mới biết đó là một cái quần. May vá vụng về và cứng ngắc như vải bố. Nhặt tiếp một mảnh trông giống như cái áo. Không thể tin nổi, nếu không thấy một tay áo và một cái lỗ mà mình nghĩ là để tròng vào cổ, mình không thể bảo đó là cái áo. Toàn thể phần thân áo là một miếng vải te tua. Đừng mơ tưởng những thứ trên quầy cửa hàng Gap. Đã vậy lại còn bốc mùi thum thủm nữa cũng kiếm được đôi giày vải thảm hại. Mình biết đó là giày, vì chúng có hình dáng của bàn chân và phần đế bên dưới có nhiều lớp vải hơn. Quá tệ. Mình nhìn quanh, hy vọng có được một ít quần áo bớt ghê tởm hơn một ít không, và những gì nhìn thấy làm mình nhảy dựng lên. Dưới đất, kế bên tảng đá, là bộ com-lê đen và cái áo sơ mi trắng xếp gọn gàng bên đôi giày da to nói lớn-Ông là những gì ông ấy mặc khi chia tay mình tại Veelox. Không thể lầm được. mình đã tới đúng địa điểm và đang mặc bộ đồ không thích hợp. Mình phải thay ngay. Đó là qui luật. Miễn cưỡng cởi bộ áo liền quần màu xanh thoải mái của Veelox, mình xếp bên bộ đồ của ông Gunny. Sau đó, mình phải làm điều cực kỳ đáng ghét – còn cách nào nữa đâu – là cởi quần đùi. Trước kia, dù tới lãnh địa nào, mình cũng không bỏ đồ lót. Mĩnh đã nghĩ, nếu tương lai của Halla tùy thuộc vào sự lựa chọn đồ lót của mình, thì quả là vượt quá cả sự tiết kiệm. Nhưng bộ đồ tả tơi của Eelong này có quá nhiều “khoảng trống” phơi bày nội y của mình lồ lộ, làm sao che giấu được. Và như vậy chỉ tổ làm tăng sự nghi ngờ. Mình muốn gào lên. Thật là bất công. Mình phải mặc đống giẻ rách ngứa ngáy này, mà không có đồ lót che chở bớt. Chúng còn hôi rinh rích nữa chứ. Mình nói điều này chưa nhỉ? Mình cảm thấy như đã phải chịu đựng Eelong quá lâu cố gắng bằng mọi cách để tròng đống giẻ rách lên người. Nhưng xoay trở kiểu gì, nó cũng vẫn lòng thòng trên thân thể mình như… giẻ rách. Trên vách đá, mình thấy nhiều sợi dây leo mảnh và dài chừng hơn nửa thước. Mình lấy những dây đó buộc túm những chỗ quần áo rộng thùng thình, và buộc quanh cả hai bàn chân để giữ cho lớp vải giày được chặt. Một lúc sau, mình cảm thấy như một con gà tây trong ngày lễ Phục sinh, được gói ghém đàng hoàng, sẵn sàng đưa vào lò nướng, dễ sợ thật. So sánh với mấy mảnh giẻ rách hôi thối này, thì những bộ đồ da thú của Denduron giống như bộ áo ngủ mềm mại. Cho dù, mấy miếng da đó cũng bốc giờ y phục đã chỉnh tề hay te tua, bước tiếp theo là tìm cổng ra khỏi hang động này. Mình đoán lối ra chắc ẩn sau lớp màn rễ cây. Bước sang một bên, mình gạt những dây leo, tìm lối ra. Mình phát hiện vách hang không hoàn toàn bằng đá. Nhiều lớp rễ dày ăn vào trong hoặc bao quanh đá. Như vậy chắc bên trên mặt đất phải có cây cối to vòng gần quá nửa hang, mình vừa chợt lo ngại bị lạc lối thì, bên kia đám rễ dày đặc, mình thấy một chỗ nứt trên vách đá. Chắc đây là lối ra rồi. Mới bước một bước xuyên qua đám rễ thì mình bị vấp, ngã nhào ra trước, va phải vách đá và mặt vùi vào đất. Ui da! Mở mắt ra thì… lù lù trước mặt mình là một cái sọ vội ra xa và khi hoàn hồn ngó lại, mình suýt ói. Trên mặt đất, trước kẽ đá nứt là một đống xương. Xương người. Mình đã xem nhiều phim kinh dị, đủ để nhận ra đây đúng là xương người. Không thể biết đây là xương của bao nhiêu nạn nhân, và mình không có ý định kiểm kê đâu, nhưng mình đoán đây là những gì còn lại của khoảng sáu linh hồn khốn khổ. Chắc họ đã nằm đây từ lâu, vì thịt da chẳng còn gì. Chỉ còn xương và những bộ quần áo rách rưới như những gì mình đang mặc. Thật ra, quần áo của họ trông có vẻ còn khá hơn của mình. Nhưng mình không định trao đổi đâu. Í ẹ!Mình bắt đầu tự hỏi khe hở này là lối ra, hay là đường dẫn mình tới cái chết khủng khiếp và xác mình sẽ được ném lên đống xương này? Mình nhìn những bậc thang thô kệch dẫn lên trên. Trông chúng như được đẽo từ rễ cây, ngoằn ngoèo qua vách đá. Khá hơn, mình thấy một chút ánh sáng yếu ớt từ trên rọi xuống. Có ánh sáng là tốt rồi, mình phải nắm lấy cơ hội ngay. Rón rén bước qua mấy bộ xương – vì cứ nghĩ đến việc đạp phải cái gì đó và nghe thấy một tiếng “rắc” là mình đủ mất vía rồi. Với một cú nhảy vọt qua, mình đã lách qua kẽ hở trên vách bậc thang vừa dốc vừa hẹp, và cuốn vòng như một cầu thang xoáy ốc. Đã cảm thấy không khí mát mẻ từ trên phả xuống, nên mình tự tin hơn. Thật sự mình mong ra khỏi chỗ này thật mau. Mình bắt đầu cảm giác nơi này giống một hầm mộ hơn là cổng dẫn tới ống dẫn. Sau mấy giây, mình đã lên tới đầu cầu thang và lọt vào một vùng tối om om, không thể nhìn rõ vách hang, còn mái trần thấp tới nỗi mình không đứng thẳng được. Làm gì bây giờ?Cách xa vài mét, mình thấy một vệt sáng như bạc, mảnh dẻ như một sợi dây leo. Chắc là lối ra. Sợ va đầu vào trần hang, mình quì xuống, bò về phía vệt sáng. Cảm giác mát mẻ hơn, hình như không khí trong lành chỉ còn cách chừng một mét. Vặn vẹo thân mình qua khoảng không chật cứng, thoạt đầu mình sợ run cả người khi cảm thấy như sẽ bị giam cứng ngắc ở đây luôn, nhưng sự thúc giục phải ra khỏi nơi này mạnh mẽ hơn. Nhích từng chút, mấy giây sau mình đã vén tấm màn dây leo và gặp ánh mặt trời rực rỡ. Thoát rồi! Mình co người, chuẩn bị lách ra khỏi hang động tăm tối và chạm mặt lãnh địa Eelong lần đầu biết là mình đã mong chờ điều gì, nhưng chắc chắn không phải như thế đẹp không thể nào tả nổi. Mình đang ở trên bờ vực cao chừng hai mươi mét, nhìn xuống cảnh rừng nhiệt đới xanh ngăn ngắt. Chưa bao giờ mình thấy cảnh trượng “dễ sợ” đến thế. Bước trên mặt đất phủ cỏ mềm tới nỗi giày dép là thừa thải, mình tiến lại gần mép vực hơn. Phong cảnh trải rộng trước mắt mình toàn là rừng. Tán cây dày đặc đến không nhìn thấy đất. Không nhà cửa, không đường xá, không lâu đài, không một dấu hiệu của nền văn minh. Chỉ có rừng. Một bầy chim, giống như những con bồ nông, xoãi cánh bên dưới mình. Thân hình chúng vàng rực với những cái đầu đỏ tượng đến thế, nhưng một cảnh tượng khác làm quang cảnh còn độc đáo hơn. Eelong không có mặt trời. Ít ra là không có mặt trời giống như chúng ta vẫn biết. Bầu trời màu xanh giống như quê nhà chúng ta. Cũng có cả mây nữa. Nhưng thay vì một quả cầu trên nền trời, thì lại là một dải sáng rộng lớn, kéo dài từ chân trời này tới chân trời đối diện, như một dải cầu vòng. Nó ở ngay phía trên đầu. Mình tự hỏi, liệu nó có di chuyển cùng thời gian trong ngày không? Trời nóng và rừng cây cũng nóng. Dải sáng đó cung cấp nhiệt độ giống như một mặt trời nhiệt đới hai bên, mình thấy đang ở trên một mặt phẳng rộng ít nhất là vài trăm mét, bên trên cánh khó mà đoán nổi, vì mình không nhìn thấy đất dưới tán cây dày đặc. Xa xa, bên trái mình, là một thác nước tuôn ra từ gần đỉnh núi đá và đổ xuống rừng cây bên dưới. Mình cũng không thể thấy dòng thác xuống tới đâu. Cây cối quá rậm mùi hương. Mùi hương thật ngọt ngào, nhưng không quá nồng như khi chúng ta bước vào một cửa hàng bán hoa đâu. Chẳng biết loài hoa gì mọc trên đất Eelong, nhưng chúng có mùi thơm dìu dịu. Làm mình nhớ đến mùi hương của hoa chanh. Bên trái mình là những bụi cây thấp, phủ đầy những bông hoa màu xanh dương thẫm. Tiến gần lại một khóm cây, mình hít mạnh. Ồ, đúng rồi. hương thơm tỏa ra tự loại hoa nhìn Eelong, một từ bật ra ngay trong tâm trí mình “cảnh bồng lai”.Cảnh quan làm mình bàng hoàng đến nỗi quên tuốt việc nhìn lại nơi mình vừa chui ra. Đây là vấn đề quan trọng, vì đường hầm bé tẹo mình vừa chui qua chính là cổng của ống dẫn. Vội nhìn xuống mặt nhẫn để xác định lại, mình thấy mặt đá xám lờ mờ sáng. Mình quay lại để ghi nhớ nơi ẩn chứa cổng trông thấy làm mình nín thở và biết ngay là không khó khăn gì nếu muốn tìm lại nơi này. Vì trước mặt mình một cây khổng lồ vươn cao. Chưa bao giờ mình thấy một cây nào lớn đến vậy, to lớn không đủ nghĩa. Phải nói là đồ sộ. Ngoài sức tưởng tượng. Đường kính của gốc cây chắc phải tới ba mươi mét. Đã bao giờ bạn thấy hình chụp những cây ở California, được người ta mở đường hầm xuyên qua gốc cây để có thể lái xe chưa? Ôi, nếu mở một đường hầm xuyên qua gốc cây này, thì hàng chục xe tải mười tám bánh có thể thoải mái chạy song song, mà vẫn đủ chỗ cho vài chiếc Hummer nữa. Nó như một ngôi nhà chọc trời được bao phủ bằng vỏ cây vậy. Nhìn lên, những cành vươn cao đến năm mươi mét, rồi mới trải thành một mái rộng có thể che mưa nắng cho toàn thể sân vận động Yankee. Không biết vì sao, nhưng đứng kế bên những gì quá đồ sộ như thế này, tay mình vã mồ hôi. Dễ sợ vậy xuống dưới gốc cây, mình thấy cái hốc nhỏ mình mới bò ra khỏi. So sánh với cái cây khổng lồ này thì lỗ hổng đó quá nhỏ, đến nỗi nếu mình không biết trước là có nó ở đó thì chắc chắn sẽ không nhận ra. Rành rành dấu hiệu ngôi sao khắc trên lỗ hổng để đánh dấu cổng ống dẫn. Thật không thể nào tin nổi. Bây giờ thì mình đã hiểu những sợi dây leo lơ lửng trong hang là gì. Chúng là bộ rễ của cái cây khổng lồ này. Đi dọc gốc cây, rờ tay lên lớp vỏ xù xì, mình tự nhủ bạn có thể sống trong cây này, với tất cả bạn bè và toàn thể gia đình họ, mà vẫn còn đủ chỗ cho cả xưởng bánh lẹo Keebler. Lùi một bước, mình nhìn lên cười ha hả. Điều không thể đang chứng tỏ là có thể. Mình sẽ còn được thấy những gì nữa đây?Câu trả lời có ngay, nhưng chẳng hay ho thấy có vật gì đập trúng chân, mình nhìn xuống, và ngay lập tức ước gì đừng nhìn xuống, vì trên mặt đất, sát chân mình, là một cánh tay. Một cánh tay người, bê bết máu. Vội ngước lên nhìn hướng cánh tay vừa rơi xuống, mình cảm thấy như bị một làn gió quất mạnh. Nếu không nhờ thân cây to lớn chặn sau lưng, chắc mình đã ngã phịch xuống đất cách mình chừng mười mét là một mãnh thú. Không giống bất kỳ con thú nào mình từng thấy. Điều đầu tiên mình nghĩ tới là… khủng long. Nó đứng thẳng trên hai chân, cái đuôi to đùng dài thượt đập tới lui, giận dữ. Nó cao chừng hai mét, với cánh tay mạnh mẽ và bàn tay có ba móng vuốt. Bàn chân cũng vậy. Toàn thân nó màu xanh lá, như thằn lằn, với lớp vẩy bao phủ. Thứ làm mình không thể rời mắt chính là cái đầu của nó. Một cái đầu của loài bò sát với cái mũi giống như mõm. Chỏm lông xanh lè màu lá phủ từ trán xuống tới lưng. Nhưng ghê tởm nhất là cái mõm. Y chang hàm cá mập, tua tủa những cái răng nhọn hoắt như sẵn sàng nhai xé thịt chính xác là nó đang làm chuyện đó. Nghiến chặt trong hàm là một cánh tay người nữa. Máu me nhễu nhão, ròng ròng từ mồm con quái xuống tận cằm. Nếu không vì quá sợ, chắc mình đã lộn mửa rồi. Mình và nó trừng trừng nhìn nhau. Rõ ràng con quái này đang đánh giá mình. Mắt nó đỏ ngầu, tức giận. Vẫn trừng trừng nhìn mình, nó khép hàm, nhai cánh tay như nhai một nhánh cây khô. Tiếng rau ráu làm ruột gan mình nhộn nhạo lên. Quái vật thè cái lưỡi xanh lè kéo cánh tay tan nát gọn lỏn vào mồm. Chỉ ực một cái, cánh tay biến hết. Nuốt chửng cả xương lẫn thịt. Tởm thật. Quay lại mình, con quái ngoác cái mồm đầm đìa máu mà… là món tiếp theo trong thực đơn của nó mừng tới Eelong. Tác giả Âm Bạo Đạn Nguyệt Bán Đinh 《音爆弹 月半丁》. Thể loại Ngụy incest, dịu dàng phúc hắc ham muốn kiểm soát mạnh mẽ công x ngốc bạch ngọt con dâu nuôi từ bé thụ Nguồn Afadian Phế Văn Võng Editor itsyourmz wp itsyourmz Tình trạng Hoàn 20 chương + 3 ngoại truyện ————- Văn án Mãi cho đến mùa đông, Khúc Trì mới có một buổi liên hoan đầu tiên với bạn đại học mới của mình. Cậu nhập học ba tháng rưỡi mới ở kí túc xá được nửa tháng đầu, chưa kịp hâm nóng tình cảm với bạn cùng phòng đã vội vàng dọn ra ngoài sống trong căn chung cư của Bạch Thuấn. Trong ba tháng tiếp theo, ngoài giờ học, cậu vẫn luôn bận bịu nấu cơm cho Bạch Thuấn, giám sát Bạch Thuấn ngủ, cùng Bạch Thuấn tham dự các bữa tiệc với tư cách là con nuôi của nhà họ Bạch và nghỉ ngơi cùng nhau với Bạch Thuấn vào mỗi cuối tuần. Mãi đến cuối tuần này cậu mới hiếm khi rảnh rỗi nên nhận lời mời của các bạn cùng lớp. Địa điểm liên hoan là một nhà hàng Trung Quốc, tay nghề của đầu bếp còn không bằng Khúc Trì, chỉ ăn hai gắp đồ ăn bày trên bàn cậu đã nhận ra lỗi trong vô thức nguyên liệu không đủ tươi, lửa quá lớn nên quá nhừ. Cậu vốn không phải người hay soi mói nhưng Bạch Thuấn rất kén ăn nên cậu không thể không chú ý đến phương diện này. Sau khi bới móc lỗi xong, Khúc Trì thành thật ăn hết đồ ăn trong bát, đang cắn đũa nghĩ xem tối nay làm cơm lúc nào thì chủ đề trò chuyện của bạn học đã ập lên đầu cậu. ———- Link

truyện đầm nước đen full