Chương 79: Thế giới song song 9. Rời khỏi căn phòng có nhiệt độ ấm áp, Tư Họa quấn chặt mình trong chiếc áo lông vũ dày dặn. Gió lạnh trong đêm không còn chỗ nào để lọt vào nên thổi vào lỗ tai, làm cho hai tai ửng đỏ vì lạnh, cổ chân chỉ đi đôi tất màu da chân đang Giống như mình muốn làm về ngạch thương hiệu, mình phải học đồ họa chuyên sâu (mà cũng không phải là đồ họa - mình sẽ giải thích sau) + marketing cơ bản và khá am hiểu quảng cáo. Vậy chỉ có cách học một trường kinh tế, hoặc một trường mỹ thuật. Giảm tiêu thụ hàng hóa có nghĩa là thói quen chi tiêu của bạn không dẫn đến việc tạo ra nhiều mặt hàng hơn trên thế giới. Thêm vào đó, việc mua sắm ít thứ hơn có nghĩa là ngôi nhà của bạn đương nhiên sẽ tránh được sự lộn xộn khi mua sắm thiếu chủ ý. Thao tác tay chuẩn xác, bấm đúng phím - chỉ chuột đúng mục tiêu: Trước khi bước vào rèn luyện kỹ năng, game thủ cần ghi nhớ các nút kỹ năng trong game và căn chỉnh tốc độ của chuột để khi bước vào luyện tập tránh những trường hợp bàn phím thì "phím liệt - phím chai", chuột "gaming" thành chuột "đồng nát". 1. Định nghĩa: Rủi ro là một điều không may mắn, không lường trước được về khả năng xảy ra, về thời gian và không gian xảy ra, cũng như mức độ nghiêm trọng và hậu quả của nó. Nhìn chung, rủi ro là nguyên nhân khách quan và không lường trước được ở bốn khía cạnh thể hiện trong định nghĩa trên. i14LnX. Tên truyện Là họa không thể tránhTác giả Đan Thanh ThủEditor Q17Thể loại Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngược luyến, Vườn trường, Thiên chi kiêu tử, Cận thủy lâu dài, Tỷ đệConvert WikidichĐộ dài 100 chương + 9 ngoại truyệnVăn ánLâm Kiều từ nhỏ lớn lên ở Hoắc gia, vì có thể sinh tồn được trong thế gia hào môn này, chỉ có thể không ngừng lấy lòng Hoắc gia nhị thiếu kém tuổi Ngập từ nhỏ chính là con nhà người ta, làm cái gì cũng đều đứng nhất, lịch sự văn nhã không đánh nhau, không phát giận, cũng không hút thuốc, không uống rượu, không có bất kỳ ham mê bất lương gì, ôn nhu săn sóc, không có khuyết điểm..Nhưng chỉ có Lâm Kiều biết, người cô luôn lấy lòng lại chính là một con rắn độc ôn Kiều "Cậu rốt cuộc muốn thế nào?"Hoắc Ngập tháo kính xuống, văn nhã cười khẽ "Chị đã không yêu tôi, vì sao còn cười với tôi?" Đánh giá từ 10 lượt Bạn đang đọc truyện Là Họa Không Thể Tránh của tác giả Đan Thanh Thủ. Từ nhỏ, Lâm Kiều đã ở nhà hào môn Hoắc gia, mà vì muốn có thể vẫn luôn được ở trong gia đình giàu có này, cô đành phải tìm mọi cách để làm Hoắc nhị thiếu gia hài lòng và vui Ngập điển hình chính là "con nhà người ta" trong miệng của các bậc cha nhỏ đến lớn luôn là một người ưu tú, thành tích vượt trội, luôn đứng đầu bảng, làm người lịch sự, lại nhã trưởng thành cũng không hề dính vào thói hư tật xấu nào, không rượu chè cờ bạc, không hút thuốc, đánh nhau, càng không có đam mê bất lương gìMột con người hoàn mỹ, ôn nhu săn sóc, không có khuyết điểm..Nhưng chỉ có Lâm Kiều biết, người cô luôn lấy lòng lại chính là một con rắn Kiều "Cậu rốt cuộc muốn thế nào?"Hoắc Ngập tháo kính xuống, văn nhã cười khẽ "Chị đã không yêu tôi, vì sao còn cười với tôi?"Nếu yêu thích truyện chọn lọc, bạn có thể đọc thêm Điên Cuồng Độc Chiếm hoặc Cố Tổng Lại Phát Điên Rồi Cậu ấy là một điều đặc biệt, là một người không giống những người khác. Có đôi khi cậu ấy trông như dịu dàng với cả thế giới, cuối cùng hóa ra chỉ dịu dàng với cô. Có đôi lần cậu ấy trông hung dữ như vậy nhưng hóa ra cũng chẳng dám làm gì ấy là chính là họa, mà là họa, thì không thể tránh.…Trên đời này có một số người, ngoại hình được ông trời ưu ái, tài năng thiên phú hơn người, gia cảnh khiến ai cũng ngưỡng mộ, có tinh thần trách nhiệm và đặc biệt tính cách lại rất giống như những tượng đài của sự hoàn mỹ trong mắt mọi người, nhưng thực ra chỉ có số ít người bên cạnh họ mới biết được, đó là một sự hoàn mỹ được "làm tròn". Bởi lẽ con người thì không ai không có khuyết điểm, chẳng qua, mọi người thường thích nói về sự tốt đẹp của họ và làm tròn cho những khuyết điểm kia bằng một cách nào Ngập cũng là thế chàng trai dịu dàng nhã nhặn, nhan sắc hạng vàng, thành tích học tập luôn đứng nhất, đối nhân xử thế vô cùng đúng mực, nghe lời thầy cô, tôn trọng bạn bè. Hoắc Ngập chơi với cả những "thanh niên côn đồ" trong trường nhưng ai cũng cảm thấy là vì cậu hòa đồng chứ không ai cảm thấy cậu cũng "côn đồ".Khi bàn về một nhân tố bí ẩn gây chuyện xấu, cái tên Hoắc Ngập tự động được bỏ cả cậu có đánh nhau với người khác thì vẫn có rất nhiều người ngay lập tức mặc định đối phương là người gây sự đoán xem, Hoắc Ngập thực chất là người như thế nào?Hoắc Ngập ngày còn nhỏ đã từng lăn lộn trong khu ổ chuột, có cả một đám "anh em" ăn chơi lêu lổng. Hoắc Ngập không chỉ biết uống rượu, biết đánh nhau mà đến hút thuốc cũng lão luyện. Đằng sau nụ cười lễ độ của Hoắc Ngập là một thái độ khinh khỉnh, coi thường người khác, thậm chí còn có phần coi thường và đùa giỡn với mạng sống con chất của Hoắc Ngập, là trai hư giả tử tế. Mà chàng trai hư này lại thích một cô gái trên người luôn thơm thơm mùi kẹo, ngọt ngào như sữa, tính cách dịu dàng tốt bụng, luôn nỗ lực cầu tiến. Nhưng cô gái ngoan ngoãn ấy thì luôn kháng cự cậu, suốt ba năm cấp ba tới tận khi đi làm. Rõ ràng cô ấy chỉ đứng đó nhưng lại khiến cậu phí hết tâm tư vẫn chưa thu được về tay.…Cô gái mà Hoắc Ngập thích đó tên Lâm Kiều lớn hơn Hoắc Ngập nửa tuổi, sau khi cha mẹ qua đời, cô được Hoắc gia giúp đỡ cưu mang rồi theo đó chuyển tới ở tại Hoắc gia. Từ lần đầu tiên gặp Hoắc Ngập, ấn tượng của cô đối với chàng trai này đã rất tốt đẹp. Một người ôn nhu dịu dàng, tài mạo vẹn toàn như vậy, trong lòng Lâm Kiều, Hoắc Ngập chính là cậu em trai thuần khiết cần được bảo Kiểu từng giống như mọi người, cảm thấy Hoắc Ngập là ngoại lệ duy nhất, là người duy nhất không có khuyết điểm. Cậu đem tới cho người khác cảm giác vừa thân thiện vừa xa vời, cậu giúp đỡ cô học tập, xuất hiện bên cô lúc cô gặp khó khăn, còn rất tâm lý trong mọi vấn gì Hoắc Ngập thể hiện ra khiến cô hoàn toàn không thể tin vào số ít những lời nói rằng Hoắc Ngập hư hỏng, cho đến tận khi cô tai nghe, mắt người cô từng cho là thuần khiết nhất, tốt đẹp nhất bỗng trở nên tồi tệ, Lâm Kiều không biết phải đối diện với Hoắc Ngập thế nào. Mỗi khi nhìn thấy Hoắc Ngập trước mặt thầy cô bạn bè cô lại nhớ tới một Hoắc Ngập gian xảo ít ai biết, mà sự trái ngược giữa hai con người này, không phải ngày một ngày hai có thể chấp nhận Kiều dùng tất cả những cơ hội mà cô có thể có được để tránh mặt Hoắc Ngập, tới mức dường như đã có lúc cô tưởng rằng hai người sẽ chẳng còn liên quan gì tới nhau nhưng, Lâm Kiều cũng không biết rằng, cô đã rơi vào tầm ngắm của chàng trai nọ từ lâu. Cuối cùng, cô gái nhỏ ngây thơ không thoát khỏi móng vuốt của sói, năm lớp 11, cô "bị ép" yêu đương với Hoắc tình chỉ có đơn phương tình nguyện này vậy mà kéo dài gần hai năm. Hai người đã từng ôm, hôn, từng cùng nhau đi xem phim, đi mua sắm. Những việc các cặp đôi khác làm, Hoắc Ngập và Lâm Kiều cũng làm, không thiếu điều gì hết, thứ thiếu sót duy nhất chính là tình cảm của Lâm Kiều. Hoắc Ngập thích Lâm Kiều từ bao giờ không ai biết, nhưng lại ngày càng có nhiều người biết Hoắc Ngập thích Lâm Kiều cỡ Kiều có thích Hoắc Ngập không chẳng ai rõ nhưng ai cũng thấy Lâm Kiều có tâm lý kháng cự với việc yêu đương này ra hai năm như vậy, rốt cuộc con người thật của Hoắc Ngập vẫn là rào cản vô hình nhưng vững chắc chắn giữa Hoắc Ngập và Lâm KiềuRồi năm lớp 12, hai người chia tay, Hoắc Ngập bỏ giấy trắng trong kì thi đại học, từ đó về sau bị coi như gian lận thi hỏi là ai đã khiến Hoắc Ngập xé bỏ vẻ ngoài ngoan hiền của mình trước mặt mọi người, vậy chắc chắn chỉ có thể là Lâm Kiều, ngoài cô ra, không còn bất kì một ai khác. Bài viết được post full và sớm nhất tại LustAveland…Sau khi lên đại học, Lâm Kiều và Hoắc Ngập một người ở trong ngước, một người ra nước ngoài. Mỗi người một phương trời xa cách, tách khỏi cuộc sống của đối phương, lâu đến mức dường như người kia đã thật sự không còn liên hệ với mình đến tận ngày bất ngờ gặp lại, hóa ra cảm giác xốn xang vẫn còn như mới, chẳng chút phôi mối quan hệ của Lâm Kiều và Hoắc Ngập, Lâm Kiều luôn là người bị động. Bắt đầu vốn không phải ý muốn của cô, cô đứng ở vị thế bị ép buộc và cô cũng từng nghĩ bản thân sẽ mãi mãi chỉ là "bị bắt buộc" mà học cấp ba, cô và Hoắc Ngập ở bên nhau, đến Hoắc Ngập cũng cảm nhận được cô miễn cưỡng cỡ nào. Giống như nếu Hoắc Ngập không đến tận nơi xách cô đi thì cô tình nguyện ru rú trong một góc để không phải gặp cậu mà này... thực ra có một điều chẳng ai biết cả. Năm ấy cô có một chiếc hộp gỗ, bên trong đựng một xấp ảnh, là những bức ảnh cô trộm giữ lại sau khi Hoắc Ngập gửi cho cô. Đằng sau mỗi bức ảnh đều có những dòng chữ viết tay nắn nót cẩn thận."Hôm nay cậu ấy đưa tôi đi xem phim, cậu ấy còn cố ý chọn một bộ phim kinh dị, nhưng tiếc là tôi không sợ, không hề tới ôm cậu ấy, lúc ra ngoài, cậu ấy còn có chút không vui." "Vậy mà cậu ấy lại không biết đi xe đạp, hôm nay còn ngồi ở phía sau tôi, tôi chở cậu ấy ra ngoài chơi, chỉ là lúc ngồi ở phía sau cũng không an phận, cố ý ôm eo tôi, nhưng hai chân cậu ấy luôn vào lúc tôi sắp ngã thì sẽ chống trên đất.""Lúc nghỉ trưa bị cậu ấy hôn trộm, suýt chút nữa bị người khác thấy, dọa hư tôi, cậu ấy thật sự quá xấu, nhưng vì sao cười rộ lên lại đẹp như vậy?"Điều mà chẳng ai biết ấy đó là, Lâm Kiều cũng thích Hoắc Ngập từ lâu lắm rồi. Nhưng cô luôn cảm thấy hai người rồi sẽ chia xa, vậy nên chút tình cảm này cứ để cô giữ trong lòng là được.…Lâm Kiều là một cô gái trời sinh dịu dàng nhưng cũng rất dứt khoát và lý trí, như khi cô không do dự báo cảnh sát về đường dây mại dâm vì không muốn bất kì cô gái nào phải chịu cảnh lầm đường lỡ bước rồi không thể hối hận có một người cha là cảnh sát hy sinh vì dân và một người mẹ là tội phạm giết người. Thân thế của cô đôi khi khiến mọi người chỉ trỏ nhưng cô chưa bao giờ cảm thấy hổ thẹn vì mình là con của họ. Cha mẹ cô đều đã qua đời và cô cũng chỉ đang ở nhờ nhà người khác. Dẫu vậy cô vẫn luôn nỗ lực cầu tiến và biết cách bảo vệ bản thân mình. Bản thân cô mang trong mình những phẩm chất chính trực giống như cha mình, là một cô gái hiền dịu nhưng cũng rất mạnh chuyện tình cảm, khi cô cảm thấy đó là một điều không thể có kết quả, cô luôn giữ nguyên bước chân của mình, chưa từng bước tới. Cô chỉ âm thầm trân trọng mỗi khoảnh khắc ở bên Hoắc Ngập như đó là lần cuối Kiều cứ như vậy mãi tới khi cô chợt nhận ra, ở một góc nào đó của trái tim, chàng trai tên Hoắc Ngập đã trở nên quan trọng hơn cả tưởng tượng của cô. Tan tan hợp hợp, lâu như vậy rồi nhưng chàng trai ấy vẫn dang tay đợi cô đi người vì cô mà nhún nhường, vì cô mà không tiếc cả mạng sống của mình, đến khi đôi tay của người ấy muốn hạ xuống rồi cô mới ngỡ ra bản thân đã trông mong vòng tay của cậu cỡ nào rồi vội vàng chạy tới nắm chặt chỉ chậm một chút thôi biết đâu Lâm Kiều đã lỡ mất người bạn đời của mình trong sự tiếc nuối. Nhưng may sao, khi cô chạy tới thì Hoắc Ngập vẫn ở đó, giống như bất cứ lúc nào, chỉ cần cô ngẩng đầu thì cậu luôn luôn đứng đợi cô ở phía trước… ____“…” Trích từ truyện.*Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa.*Nếu trong bài review có trích dẫn từ truyện, mọi người vui lòng tham khảo nguồn chuyển ngữ mà review-er đọc nhé ^^Cre pic Google/huabanNguồn chuyển ngữ Qing17 Lâm Kiều cùng Cố Ngữ Chân ngồi nghe Lý Thiệp chửi mắng Hoắc Ngập nửa tiếng đồng hồ, còn phải bồi thêm một túi đồ ăn vặt mới an ủi được linh hồn của cậu ta. Lăn lộn thành như vậy cũng không thể đi làm thêm được, trở lại ký tuc xá, hai cô đều đến nương tựa bên ổ chăn, thoải mái ngủ trưa. Lâm Kiều tắm xong, thay xong áo ngủ, Cố Ngữ Chân đã nằm ở trên giường nhìn lên trần nhà. Chờ Lâm Kiều ra ngoài, lòng cô ấy vẫn còn thấy sợ hãi, "Hôm nay thật sự hù chết tớ, nếu mà chậm một chút thì làm sao bây giờ?" Lâm Kiều vỗ vỗ gối đầu xốc chăn lên chui vào, "Cậu đừng sợ, lần này là vì tớ mặc váy nên không tiện đánh, lần sau tớ mặc quần thì cậu sẽ không phải vất vả như vậy." Cố Ngữ Chân nghẹn họng, cô ấy có vẻ như đã lo lắng vô ích, cô còn sợ Lâm Kiều sẽ sinh ra bóng ma tâm lý mà khóc nhè. "Cậu không sợ sao?" Lâm Kiều suy nghĩ một chút rồi phân tích kỹ lưỡng, "Trên người bọn họ không mang theo bất kỳ vũ khí nào, quá sơ sài, nếu như đánh thì sẽ không đánh lại tớ." "Cậu từng học võ sao?" Lâm Kiều lắc đầu, cô còn chưa tới trình độ lới hại như vậy, cô gối lên gối đầu ngáp một cái, giọng nói cũng trở nên mơ hồ, "Chỉ là một chút thuật phòng thân thôi." "Thật lợi hại." Suy nghĩ của Cố Ngữ Chân có chút loạn, hôm nay là ngày cô ấy không bình tĩnh nhất khi đến trường học, cũng là ngày được ở gần cậu nhất. Vừa rồi cô ấy còn khóc lóc chạy vào trường học. Lý Thiêp từ từ bình tĩnh đi vào, từ xa đã thấy cô, còn đuổi theo giật mũ áo cô lại, "Giọng thế mà to ghê, gào đến cả phố cũng có thể nghe được tiếng khóc, khóc cái gì cơ chứ?" Cố Ngữ Chân thấy cậu, tựa như bắt được cọng rơm cứu mạng, lôi kéo muốn đi cứu người, không nghĩ rằng cậu ta nghe xong còn không sợ hãi, đi đến ven đường cầm theo một cái gậy sắt cùng cô đi tìm người. Người này ngày thường tuy rằng cà lơ phất phơ, nhưng thời khắc mấu chốt vẫn rất đáng tin cậy Cố Ngữ Chân nghĩ đến đây khóe miệng không nhịn được cong lên, nhỏ giọng hỏi Lâm Kiều một câu, "Lâm Kiều, cậu đã thích nam sinh nào chưa?" Mí mắt Lâm Kiều hơi rũ xuống, nghe xong câu hỏi này có chút ngốc đi, từ nhỏ lớn lên cô phải làm rất nhiều việc, tình cảm thiếu nữ này lại không nằm trong phạm vi cô suy xét, "Tớ chưa từng, về sau hẳn cũng sẽ không có." Cố Ngữ Chân nghe vậy nhìn về phía cô, cô gái trên giường mặc một bộ váy ngủ đã giặt đến trắng bệch, ngoan ngoãn nằm ngủ, mềm như bông, làm tim người khác mềm nhũn. Cô ấy tuy rằng thấy chút khó hiểu nhưng cũng không hỏi thêm, mỗi người đều có lựa chọn riêng cho mình, không phải sao? Dù sao một cô gái tốt như Lâm Kiều nhất định sẽ găp được một người ôn nhu lương thiện toàn tâm toàn ý yêu thương. * Thứ bảy trôi qua không yên ổn, lại tới chủ nhật, Lâm Kiều cùng Cố Ngữ Chân cũng tạm thời không ra khỏi trường. Chủ nhật bình yên mà trôi qua, mấy người Mạnh Thành đó khả năng cũng không còn thủ ở bên ngoài, mọi thứ đều trở lại như bình thường. Lâm Kiều không để việc này trong lòng, vẫn như cũ chăm chỉ đi học. Trong giờ nghỉ giữa giờ, cô đứng dậy đi vệ sinh, không ngờ rằng nhà vệ sinh cũng đã chật cứng. Cô liếc nhìn dàn nữ sinh đang xếp hàng bên ngoài, dù đến lượt cô thì cũng vào lớp rồi. Lâm Kiều liếc nhìn nhà vệ sinh ở tòa nhà đối diện, liền vội vàng từ sân thượng chạy qua, tới cửa nhà vệ sinh quả nhiên không có một bóng người. Lâm Kiều bước lên bậc thềm nhà vệ sinh, đóng lại cửa nhỏ, đang chuẩn bị cởi quần, bên ngoài lối đi nhỏ liền truyền đến giọng nói của Trần Thi Nam. "Hoắc Ngập, từ từ đã." Lâm Kiều túm quần nửa vời, nơi này tốt thì tốt, chính là ít người nên rất yên tĩnh, cô bây giờ nếu muốn đi vệ sinh, chắc chắn sẽ bị người khác nghe thấy. Chao ôi, cô cũng chỉ là muốn đi vệ sinh thôi mà, tại sao lại khó khăn như vậy chứ.. Trần Thi Nam đuổi theo Hoắc Ngập đến chỗ này, cô ta hai ngày nay nghĩ tới nghĩ lui vẫn là thích anh, thậm chí còn thích hơn so với trước kia, làm cô ta lăn qua lộn lại không ngủ được. Cô ta thật sự rất muốn cùng anh nói chuyện yêu đương, chỉ cần được một học kỳ, không, một tháng cũng được! "Cậu.. Cậu thật sự không thích tôi sao?" Hoắc Ngập nhìn cô ta, trong mắt có chút cười như không cười, "Tôi đã nói qua rồi, tôi không thích người nói chuyện quá lớn." Trần Thi Nam cảm thấy việc này không là vấn đề, "Tôi có thể sửa, cậu không thích chỗ nào của tôi, tôi đều có thể sửa!" "Chỉ là bạn học Trần à, tôi đối với cậu không hề có cảm giác gì, cậu muốn sửa như thế nào?" Anh nói chuyện vẫn vô cùng dịu dàng, trên mặt mang theo nụ cười ôn hòa, nói trắng ra là đâm người bị thương. "Câu.. Cậu tại sao lại như vậy chứ.." Giọng nói của Trần Thi Nam nhẹ đi, cho đến khi không còn nghe thấy gì nữa. Bên ngoài yên lặng thật lâu không có âm thanh. Chắc là đã đi rồi? Lâm Kiều nắm chắc thời gian, nhanh chóng giải quyết xong, liền mạch lưu loát xả nước rửa tay chạy ra. Trước khi bước ra khỏi nhà vệ sinh cả người liền hóa đá, trên lối đi nhỏ hai người họ vẫn còn đứng đó. Vừa rồi không tiếng động mà lặng im, chỉ là vì Trần Thi Nam rơi nước mắt mà thôi. Lâm Kiều cùng bọn họ sáu mắt nhìn nhau, trường hợp một lần nữa lâm vào quỷ dị. Cho nên vừa rồi động tĩnh cô đi vệ sinh bọn họ đều nghe thấy được? Lâm Kiều mở to mắt tròn ngơ ngác nhìn về phía Hoắc Ngập, thấy trong mắt anh như có như không ý cười, hoàn toàn chứng minh vừa rồi đã nghe thấy được. "Hoắc Ngập, giáo viên tìm cậu!" Phía xa lối đi nhỏ cạnh cửa văn phòng, một nam sinh vẫy tay lại đây. "Được, lập tức đến." Trong tay Hoắc Ngập còn cầm bài thi, xoay người rời khỏi hiện trường. Chỉ để lại Lâm Kiều xấu hổ không còn gì để nói. Trần Thi Nam thấy cô trong lòng liền tức giận, còn có một loại thẹn quá thành giận không thể miêu tả, "Tại sao ở chỗ nào cũng đều có cậu! Cậu ở chỗ này làm gì, nghe lén chúng tôi nói chuyện sao, làm sao có thể không biết xấu hổ như vậy!" Lâm Kiều nhìn khuôn mặt đỏ bừng của cô ta, nhịn không được thở dài, "Cậu có thể nói có lý một chút được không, tôi đến nhà vệ sinh trước, ai biết được cậu sẽ ở đây mà thổ lộ?" "Giảng đạo lý em gái cậu!" Trần Thi Nam muốn tiến lên đánh cô, xong lại nghĩ đến thủ thuật bẻ cánh tay của cô, trong lòng càng nghẹn phát hỏa, hung tợn nhìn cô nói một câu, "Cứ chờ đấy cho tôi, sớm muộn gì cũng cho cậu đẹp mặt!" Quá là hung dữ, hoàn toàn không còn hình ảnh người vừa rồi còn khóc lóc thương tâm, Lâm Kiều cũng không biết nói gì cho phải, miễn cưỡng đáp lại một từ, "À." Mẹ nó, còn à! Trần Thi Nam sắp bị chọc giận đến thăng thiên, xoay người thô bạo bước xuống cầu thang. Cầu thang truyền đến một tiếng thét chói tai ngắn ngủi, "..." Giống như đang chút giận lên thứ gì. Lâm Kiều cũng muốn vì chuyện xấu hổ vừa rồi mà phát tiết một chút, nhưng chính cô lại không làm được, chỉ có thể chạy thật nhanh về phòng học, coi như cái gì cũng chưa xảy ra. Giờ ra chơi vẫn chưa kết thúc, phòng học náo nhiệt như chợ bán thức ăn, bạn học vẽ báo bảng* đặt phấn viết trên mặt đất. *Báo bảng Dùng phấn viết hoặc thuốc màu để vẽ lên loại bảng đen cố định hoặc di động, có tính tuyên truyền, dễ lau, dễ sửa, thuận tiện, thường được ứng dụng trong các trường tiểu học và trung học. Hai ban nam sinh đùa giỡn chạy ra khỏi phòng học, căn bản không chú ý đến trên mặt đất đầy phấn viết. Lâm Kiều ngồi xổm xuống nhặt từng viên phấn lên. Mới nhặt được một nửa, cửa sau đột nhiên có người đi vào, đem đồ trong tay ném lên bàn học, ngồi xổm xuống cùng cô nhặt phấn viết, ngón tay thon dài trắng nõn, khớp xương rõ rệt, tay áo đồng phục sạch sẽ không có một chút bẩn nào. Tất cả đều quen thuộc, Lâm Kiều ngẩng đầu nhìn người phía trước, khuôn mặt trời sinh mang nét cười đến diễm lệ, lịch sự văn nhã, không thể bắt bẻ. Lâm Kiều nhớ tới sự việc vừa rồi, cũng không mở miệng nói chuyện, duỗi tay nhặt viên phấn rơi trước mặt, đầu ngón tay hồng phấn dính chút bụi phấn, ngón tay nhỏ nhắn trắng nõn mời gọi. Lâm Kiều nhặt phấn lên, không nghĩ rằng Hoắc Ngập cũng duỗi tay nhặt lấy, đầu ngón tay vô tình nắm lấy ngón tay của cô. Tay cô vẫn luôn rất lạnh, hơi ấm từ ngón tay anh chạm vào lại quá rõ ràng. Lâm Kiều rút tay về, nhặt lại viên phấn vừa rơi về hộp. Hoắc Ngập giống như không để ý, nhặt viên phấn rơi trở lại trên mặt đất bỏ vào hộp phấn, cười nhìn cô, "Chạy nhanh như vậy làm gì?" Vừa rồi đúng là Lâm Kiều chạy trốn rất nhanh, tóc đều bị loạn hết, tán loạn rơi bên gương mặt cô, có chút ngứa. "Tiết học sắp bắt đầu, tôi sợ vào lớp muộn." Mắt Lâm Kiều nhìn về hướng khác, khó khăn tìm lấy cái cớ. Hoắc Ngập mím môi cười, nghe lời nói của cô nở nụ cười như có như không, "Khó trách tôi đuổi không kịp." Lâm Kiều không biết nên nói cái gì để lảng sang chuyện khác, Hoắc Ngập đột nhiên đưa tay đến gần nói một câu, "Động tác vừa rồi của chị quá nhanh, làm tôi không thể đuổi kịp." Giọng nói của anh đè thấp giống như đang nói thầm, hơi thở ấm áp mát lạnh phun ở trên lỗ tai của cô, cô nhịn không được rụt lại. "Đinh đinh đinh!" Chuông vào học đột nhiên vang lên. Lâm Kiều nhìn về phía Hoắc Ngập, anh là đang nghiêm túc giải thích. Chuông vang lên, các bạn học bên ngoài lục đục tiến vào, về lại phòng học, trở về chỗ ngồi. Hoắc Ngập lấy hộp phấn bên chân cô để lại chỗ cũ, cười nhẹ với cô, đứng dậy trở về chỗ ngồi. Tiết này là tiết của Lưu Hữu Dung, những điểm kiến thức quan trọng Lâm Kiều đều nghe không vào, nhớ tới vừa rồi, lỗ tai nháy mắt đỏ lên. Cô biết anh chỉ là để tâm đến cảm xúc của cô, không thể để người khác nghe thấy, nhưng chính cô lại hoảng sợ. Thế cho nên cả một tiết học lỗ tai cô đều đỏ rực, giống như đang ở bên bếp lò nướng, nóng lạnh, nóng càng nóng. * Nhất Trung gần đây đang đua thứ hạng về đức trí thể mỹ, việc vệ sinh cũng sẽ không được bỏ qua. Tuần trước nhà trường bố trí rất nhiều nhiệm vụ, buổi chiều còn sắp xếp tổng vệ sinh, trừ bỏ lớp mười hai, lớp mười lớp mười một đều phải thực hiện dọn dẹp phòng học cùng hành lang. Nhưng cũng chỉ cần không phải học, đối với họ đều chính là ngày nghỉ. Tiết cuối cùng của buổi chiều, trong lớp bắt đầu dọn bàn thu ghế dựa, quét rác lau cửa kính, mỗi một khu vực đều có người phụ trách, Lâm Kiều đứng trên bàn học, cầm trong tay khăn lau kính. Việc lau kính đều do nữ sinh phụ trách, việc này tương đối nhẹ nhàng, hơn nữa còn yêu cầu cẩn thận. Phòng học rất lộn xộn, bàn ghế ngổn ngang, mọi người đều bận rộn. Cô nghiêm túc lau cửa kính, vô tình thấy được một bóng người mơ hồ đang tiến về phía cô qua lớp kính sạch sẽ. Là Trần Tuyên Trùng! Lâm Kiều còn chưa kịp quay đầu lại, Trần Tuyên Trùng đã nhấc chân đá vào cái bàn cô đang dẫm. "A! Cẩn thận!" Nữ sinh bên cạnh thấy thế liền thét chói tai. Bàn đột nhiên lay động một chút, Lâm Kiều đang đứng trên mặt bàn cũng theo đó mà lung lay, mất đi trong tâm liền trực tiếp ngã xuống, rơi vào vòng tay của một người.. Hoắc Ngập thuận tay tiếp được cô gái nhỏ, lùi về phía sau đụng phải cái bàn, bàn liên tiếp đập vào nhau, trực tiếp đổ một loạt. Một tiếng "Rầm" vang lên, mọi người đều hoảng sợ nhìn qua. Hoắc Ngập cảm nhận được sự mềm mại của cô gái anh đang ôm trong lòng, mùi hương kẹo ngọt trực diện đánh tới. Thích ăn kẹo vậy sao, trên người toàn là mùi kẹo? Trần Tuyên Trùng đứng một bên làm tiếng huýt sáo, cười đầy ẩn ý, "Không tồi nha lớp trưởng, phản ứng nhanh đấy, ngã cao như vậy mà cũng có thể tiếp được." Lý Thiệp đang ở ngoài hành lang cầm chổi lau nhà nhàm chán mà vẽ bùa, mở cửa sổ ra chui cả nửa người vào, "Sao đấy, tôi đã bỏ lỡ cái gì sao?" Lâm Kiều ngã xuống được đỡ lấy, sợ tới mức trái tim cũng bay ra ngoài, bây giờ ổn định lại, phát hiện cả người mình đều đang treo trên người Hoắc Ngập, vội vội vàng vàng giữ lấy cánh tay anh mà đứng lên. Hoắc Ngập duỗi tay đỡ cô, nắm lấy cánh tay mịn màng trơn trượt, "Không sao chứ?" "Không có việc gì." Lâm Kiều lắc đầu, nhìn Trần Tuyên Trùng đang đứng bên cạnh, đối phương cà lơ phất phơ, giống như chính mình không phải người vừa đá vào bàn. Lý Kỳ Kỳ một bên đang lau kín vội vàng chạy đến, "Lâm Kiều, cậu có bị thương chỗ nào không đấy?" Lưu Hữu Dung ở bên ngoài nghe được âm thanh, đi vào nhìn thoáng qua, "Sao lại thế này?" Bạn nữ đứng phía trước trả lời, "Thưa cô, Lâm Kiều bị ngã." Lưu Hữu Dung nghe xong, lại thấy Trần Tuyên Trùng đứng ở bên cạnh Lâm Kiều, lập tức lấy tốc độ gió quét mà đi đến, "Trần Tuyên Trùng, em lại gây ra cái gì?" "Cô à, em đang quét rác, không làm cái gì hết! Cậu ấy tự mình ngã xuống, làm sao lại liên quan tới em." Trần Tuyên Trùng rung rung chân, cầm cây chổi trong tay nhìn qua nữ sinh vóc dáng nhỏ bên cạnh, "Cậu thấy đúng không, cậu phải làm chứng cho tôi, vừa rồi tôi vẫn luôn nghiêm túc quét rác, còn chưa chạm vào cậu ta đâu." Nữ sinh vóc dáng nhỏ chính là người vừa rồi nhắc nhở Lâm Kiều, cô ấy vừa thấy tận mắt Trần Tuyên Trùng đá vào bàn Lâm Kiều đang đứng, nhưng lại không dám nói, ngược lại bị Trần Tuyên Trùng uy hiếp sắp dọa khóc. Lâm Kiều nhìn thoáng qua rồi thu hồi tầm mắt, xoa xoa bàn tay vừa đập vào bàn, "Thưa cô, là em không cẩn thận bị ngã, lớp trưởng đỡ được em, không có việc gì hết." Lưu Hữu Dung nhìn qua trong lòng liền hiểu rõ, cứ tiếp tục nói Trần Tuyên Trùng cũng không phải cách tốt, cô nhìn về phía Lâm Kiều, ngữ khí ôn hòa đi rất nhiều, "Vậy em theo cô làm những việc khác đi, lau kính để cho những bạn học khác." Sau khi Lưu Hữu Dung mang theo Lâm Kiều rời đi, Trần Tuyên Trùng nhìn về phía Hoắc Ngập làm ra ý tứ, "Thế nào, ôm thấy thích chứ?" Ngón tay Hoắc Ngập xoa xoa, tựa hồ còn lưu lại xúc cảm mềm ấm vừa rồi. Anh nhìn về phía Trần Tuyên Trùng, trong lòng đều hiểu rõ, lắc đầu cười, xoay người đi nâng bàn bị đổ. * Tác giả có lời muốn nói Cố Ngữ Chân, nhà tiên tri giả mạo, bị loại trừ. Cố Ngữ Chân Tôi nói sai gì sao? Tôi chỉ tiên đoán một nửa tương lại của Lâm Kiều là một người ôn nhu thiện lương.. Bíp! Hệ thống tự động che chắn. Lâm Kiều ? Editor Q17 Cổ nhân thường giảng câu “Sinh tử hữu mệnh, phú quý tại Thiên”. Dù là kiếp số của một người hay vận mệnh một quốc gia, đều được Thần an bài rất kỹ lưỡng, khó lòng thay đổi được. Đời người có rất nhiều chuyện, ở chỗ u minh đã tự có sắp đặt, không thể thay đổi được. Ảnh Kknews Vào thời Tống, tại vùng Tín Châu, Giang Tây có một người tên Từ Nhân Vượng, vốn rất tinh thông toán quái, am hiểu phong thuỷ. Khi còn làm quan trong triều, ông từng dâng tấu lên Đinh Tấn Công, bàn về chuyện di dời Kim Lăng. Từ Nhân Vượng chủ trương sử dụng vùng đất phía trước núi Ngưu Đầu để đặt Kim Lăng, nhưng Đinh Tấn Công lại nhất quyết đặt ở phía sau núi Ngưu Đầu, hai bên đã nhiều lần tranh luận mà không có hồi kết. Từ Nhân Vượng đề xuất ngừng tranh luận, hẹn ba năm sau sẽ lại suy xét tới chuyện này. Thế nhưng, Đinh Tấn Công vẫn kiên trì thực hiện chủ kiến của mình. Từ Nhân Vượng dâng tấu chỉ rõ, nếu sử dụng mảnh đất phía sau sẽ mang đến nhiều tai họa “Phía Tây Nam có dòng nước chảy dài, thì đến năm Bính Ngọ nhất định sẽ phát sinh chiến loạn và đạo tặc nổi dậy. Bởi vì có Hỏa Phong lao thẳng đến, tất sẽ sinh ra hỏa hoạn, hơn nữa nhất định sẽ xuất hiện vào năm Đinh Mùi”. Là phúc không thể là họa, là họa tránh không qua. Ảnh Epoch Times Tuy nhiên, Đinh Tấn Công vẫn kiên quyết di dời Kim Lăng tới phía sau núi Ngưu Đầu. Quả nhiên, đến năm Bính Ngọ, quân Kim tiến hành xâm chiếm biên giới, tất cả các quận đều có đạo tặc nổi dậy. Trong cả nước, có đến một nửa khu vực có đạo tặc hoạt động vô cùng hung hăng ngang ngược. Đến năm Đinh Mùi, tất cả các quận liên tiếp phát sinh hỏa hoạn, không một châu nào không gặp hỏa hoạn. Lúc trước, khi Từ Nhân Vượng đưa ra ý kiến của mình, đều không có ai tin. Đến năm Đinh Mùi, khi những tai họa xảy đến, người ta mới thấy tất cả những tiên đoán của Từ Nhân Vượng đều ứng nghiệm. Tuy nhiên, đó có lẽ chính là kiếp số của triều đại, nên dù một bậc kỳ tài về tướng mệnh đứng ra khuyên giải, cũng không thể thay đổi được gì. Giống như lời của Vương Bưu, một viên quan thông sự của Hoàng đế triều đại nhà Đường đã từng nói “Mọi sự việc gặp phải trong cuộc đời của một người đều là có liên quan đến số mệnh của người ấy. Vận mệnh và sự nghiệp đều có là đã sớm được định sẵn rồi. Cho nên, phúc hay họa lúc nào đến cũng là được định trước”. Tuệ Tâm >>> Jerusalem được công nhận là thủ đô của Israel – Phúc báo cho một dân tộc dám đứng lên vì chính nghĩa

là họa không thể tránh