RIA Novosti dẫn lời Bộ trưởng Năng lượng Bỉ Hervé van der Streten nói "áp giá trần khí đốt Nga sẽ không làm giảm giá khí đốt ở EU", còn theo Thủ tướng Bỉ Alexander de Croo, "một mức trần giá linh động với tất cả khí đốt nhập khẩu, để các nước có lý do bán khí
Đặc biệt hơn, có những bé dù đã đi được 2, 3 thậm chí 5 tháng nhưng vẫn khóc khi được bố mẹ cho đến lớp và khóc rất nhiều khi vào lớp. Tuy nhiên, chỉ một lúc sau con lại ngoan, chịu chơi với các bạn và khi được đón về thì lại rất vui vẻ, hào hứng thậm chí còn
1. Rời đơn vị tự dịp còn tthấp, già mới con quay về. Giọng quê không đổi, tuy thế tóc mai đã rụng. Ttốt con chạm chán phương diện, không quen biết, Cười hỏi: Khách sống nơi nào đến? 2. Ly biệt quê công ty bao tháng năm. Gần trên đây người, Việc sẽ tiêu mòn mất một phần,
Giảm stress, các bất ổn về tâm lý Tinh thần sảng khoái, đầu óc minh mẫn giúp làm việc hiệu quả hơn Giúp da đẹp hơn, ngăn ngừa lão hóa Kiểm soát cơn nóng giận giúp ngăn ngừa các bệnh như nhồi máu cơ tim, đột quỵ,.. 3. Phương pháp và tư thế giúp ngủ ngon hơn Những phương pháp ngủ ngon mà bạn có thể áp dụng ngay
Tỉ suất tử vong ở trẻ sơ sinh giảm từ 32,6 năm 1993 xuống còn 16,7 năm 2020 (trên 1.000 trẻ sinh). Tương lai của Việt Nam đang được định hình bởi một vài xu thế lớn. Dân số đang già đi nhanh chóng, thương mại toàn cầu đang suy giảm, trong khi đó suy thoái môi trường
tzRSis. Hãy đi du lịch khi có cơ hội. Ảnh Internet Trang mạng social-consciousness liệt kê ra 37 điều chúng ta có thể hối tiếc nhất khi về già 1. Không đi du lịch khi có cơ hội Chuyện đi đây đó trở nên vô cùng khó khăn khi bạn ngày càng lớn tuổi hơn, đặc biệt là khi bạn có gia đình và phải chăm sóc cho cả 3 người có thể hơn thay vì chỉ lo cho mỗi mình mình. 2. Không học một ngôn ngữ khác Bạn sẽ tự trách mình khi nhận ra rằng mình mất nhiều năm học ngoại ngữ ở trường trung học và chẳng hề nhớ tí gì. 3. Dùng dằng với một mối quan hệ tào lao Những ai dứt ra được khỏi một mối quan hệ tồi tệ, sẽ nhìn lại quá khứ và chỉ ước rằng lúc đó mình chấm dứt sớm hơn. 4. Quên dùng kem chống nắng Đừng quên kem chống nắng. Ảnh Internet Nếp nhăn, nốt ruồi, và cả ung thư da đều có khả năng tránh được nếu bạn tự bảo vệ mình. 5. Bỏ lỡ cơ hội đi xem thần tượng âm nhạc của mình Bạn có tưởng tượng ra cảnh mình ôm mặt gào lên “Không, nhất định lần sau mình phải đi xem!”? 6. Nhát không dám làm gì Rồi sau này bạn sẽ nhìn lại rồi tự hỏi “lúc đó mình sợ cái gì mà không dám làm vậy?” 7. Không coi trọng rèn luyện sức khỏe Với nhiều người, hoạt động thể thao chính là nằm dài trên sofa xem TV hay đọc sách báo, để rồi đến năm 40, 50 hay 60 tuổi, nhìn lại quãng thời gian trẻ trung của mình, tặc lưỡi “phải chi hồi xưa mình siêng tập hơn”. 8. Để người khác “định nghĩa” mình qua vai trò giới tính Không hẳn phụ nữ là chỉ biết lo nội trợ nhé. 9. Không từ bỏ công việc mình “thấy ghê” Đúng là bạn cần cần công việc để kiếm tiền, để trả hóa đơn điện, nước, để mua gạo, đi chợ, nhưng nếu bạn không có kế hoạch cải thiện tình trạng của mình, một ngày nào đó, bạn có thể giật mình nhận ra “trời ơi , 40 năm qua tôi sống trong địa ngục”. 10. Không siêng năng khi đi học Siêng năng không phải chỉ để điểm số quyết định tương lai của mình, mà sau cùng, bạn sẽ nhận ra việc học hành chăm chỉ là sáng suốt biết bao nhiêu, rồi ước gì hồi xưa mình siêng học hơn. 11. Không biết được là mình xinh đẹp ra sao Rất nhiều người, cả tuổi thanh xuân chỉ lo buồn bã vì không ưng nhan sắc của mình, nhưng sự thật, đó là quãng thời gian mà chúng ta xinh đẹp nhất. 12. Ngại nói lời yêu Đừng ngại nói lời yêu. Ảnh Internet Khi bạn già đi, bạn sẽ không còn quan tâm là tình yêu của mình có được hồi đáp hay không, mà quan trọng là bạn nói ra được cảm giác của mình. 13. Không nghe lời khuyên của ba mẹ Lúc còn trẻ, bạn không hề muốn nghe, nhưng sự thật là hầu hết những gì cha mẹ của bạn nói về cuộc sống đều đúng cả. 14. Biết mỗi mình mình Thẳng thắn mà nói, bạn sẽ cảm thấy xấu hổ về điều đó khi về già. 15. Quá bận tâm đến người khác nghĩ gì Rồi sẽ có lúc bạn chẳng hề quan tâm tí gì đến những người mà hồi trước lúc nào cũng sợ họ nói thế này thế kia. 16. Ủng hộ mơ ước của người khác, bỏ qua của mình Ủng hộ người khác là một điều tốt đẹp, nhưng không phải là giúp người ta mà bỏ qua ước mơ của mình. 17. Không vượt qua nhanh chóng Những người già thường nhìn lại quá khứ, thấy mình mất quá nhiều thời gian chỉ để vượt qua những giai đoạn khó khăn trong cuộc sống, và việc đó thường là phí thời gian. 18. Hận thù dai, nhất là với những người mình yêu thương Cứ giữ lòng hận thù suốt để làm gì? 19. Không đứng lên vì bản thân mình Lúc về già, bạn không để người ăn hiếp mình, lúc trẻ cũng nên vậy. 20. Ít tham gia tình nguyện Nhiều người về già cảm thấy buồn vì lúc trẻ mình không đóng góp cho xã hội và thế giới nhiều hơn. 21. Không quan tâm sức khỏe răng miệng Không quan tâm đến chuyện đánh răng, không dùng chỉ nha khoa, không đi bác sĩ kiểm tra định kỳ? Cũng được, sau này xài răng giả thì mọi chuyện dễ dàng hơn. 22. Bỏ qua cơ hội hỏi ông bà trước khi họ mất Hãy hỏi ông bà thật nhiều. Ảnh Internet Hầu hết tất cả chúng ta đều nhận ra một cách muộn màng rằng ông bà là cả một kho kiến thức tuyệt vời. Ông bà có thể giải thích tất cả mọi chuyện, thậm chí cả chuyện bạn ra đời như thế nào, nhưng chỉ khi bạn đủ tuổi để hỏi thôi nhé. 23. Làm việc quá nhiều Chả có ai trong giờ phút lâm chung mà lại ước phải chi hồi đó mình làm việc nhiều hơn nữa cả, họ toàn ước có nhiều thời gian cho gia đình, bạn bè và làm điều mình thích. 24. Không học nấu một bữa ngon lành Biết nấu một bữa cực ngon đi, rồi tất cả các bữa tiệc tối hay liên hoan sẽ trở nên rất đặc biệt. 25. Ít dừng lại để tận hưởng khoảnh khắc Người trẻ thường sống vội, nhưng ngừng lại cảm nhận mọi thứ bây giờ và sau này là một điều nên làm. 26. Không hoàn thành việc mình bắt đầu Đừng bao giờ để về già rồi ngồi kể cho con cái “hồi xưa mẹ ao ước trở thành y tá, mẹ thậm chí đăng ký học luôn đó, nhưng rồi…” 27. Không biết một "chiêu" nào để đi tiệc Bạn sẽ tham dự cả trăm, cả ngàn bữa tiệc, “thể hiện” một chút ở những chỗ đó không phải quá tuyệt sao? 28. Bị giới hạn bởi văn hóa Đừng để người khác nói với mình “Chúng tôi chả ai làm như vậy cả”. 29. Không chấp nhận sự thay đổi của bạn bè Càng lớn thì càng khác nhau, thay vì nuối tiếc quá khứ rồi lo lắng buồn bã, hãy chấp nhận sự thay đổi của nhau. 30. Ít chơi đùa với con cái Hãy dành thời gian cho con cái. Ảnh Internet Khi bạn già đi, bạn sẽ nhận ra rằng thay vì muốn chơi với bạn như ngày xưa, con bạn chỉ muốn bạn bước ra khỏi phòng của chúng trong một nốt nhạc. 31. Chả bao giờ mạo hiểm đặc biệt là trong tình yêu Mạo hiểm dù chỉ một lần, thậm chí dù là thất bại thảm hại, thì cảm giác nhớ về chuyện đó cũng sẽ rất “đã” lúc về già. 32. Không dành thời gian xây dựng mối quan hệ Nhiều người trẻ có thể không quan tâm đến việc xây dựng các mối quan hệ, nhưng đó là khi họ không thấy được chuyện đó có lợi cho công việc của họ thế nào. 33. Lo lắng quá nhiều Nghe bài Crawling Back To You của Tom Petty chưa? Trong bài có câu “Most things I worry about never happen anyway” tạm dịch "Đằng nào thì hầu hết những điều tôi lo sợ cũng chẳng bao giờ xảy ra". 34. Dính vào những chuyện bi lụy không cần thiết 35. Không dành đủ thời gian cho những người mình thương yêu Thời gian bên cạnh những người mình thương là có hạn đấy. Tận hưởng đi. 36. Chẳng bao giờ trình diễn trước người khác Đây không phải là chuyện ai cũng hối tiếc, nhưng nhiều người khi về già, ao ước giá như mình biết được cảm giác đứng trước đám đông rồi biểu diễn tài năng của mình là như thế nào. 37. Không biết ơn sớm hơn Ban đầu chắc chẳng ai thấy, nhưng sau này, bạn sẽ thấy rằng mỗi giây phút trên cõi đời này, từ vô vị cho đến tuyệt vời, đều là một món quà mà chúng ta rất may mắn có được. Hãy biết ơn vì điều đó. Còn bạn, bạn nghĩ mình sẽ hối tiếc điều gì khi về già? Vui lòng để lại cảm nghĩ ở mục Bình luận bên dưới.
" Chương 7 Tâm sự bác Xiến Tóc chán đời - cái cớ khiến cho Mèn lại lên đường. Ròng rã mấy mùa rồi, không nhớ mà cũng không nghe được một tin tức gì về Trũi. Càng đi càng thăm thẳm, càng sốt ruột. ã qua nhiều miền khác nhau, đã hỏi thăm nhiều dân cư dọc đường. Chẳng ai biết tông tích đoàn Châu Chấu Voi bí mật kia. Lủi thủ một mình, chán không ! Nghĩ lại xưa kia, điếm cỏ cầu sương, vui buồn anh em có nhau, gian nan biết mấy cũng vẫn vững lòng tin, mà lúc cùng nhau sung sướng thì càng hể hả, nức lòng. Than ôi ! Giờ một mình tôi lẽo đẽo đường dài, đơn thân độc bóng. Có lúc nhớ lại cái lần cùng nhau trên chiếc bè sen nhật lênh đênh lạc ra nước lớn, Trũi khẩn khoản đưa càng của mình cho tôi ăn; nước mắt tôi muốn ứa ra. Thấm thoắt, lại đã hết một mùa đông. Những ngày xuân mới bắt đầu. Chim hót ơi ới đầu cành. Ánh nắng lụa nõn nà phủ trên cây. Những vạt cỏ trở lại non tươi, xanh mơn mởn khắp mặt đất, cỏ xuân nhấm ngọt như đường phèn. Một hôm tôi dừng chân bên dòng nước nhỏ. Bỗng nghe trên những cây dó đã nở hoa như treo đèn thơm khắp cánh rừng trước mặt, có tiến ồn ào. Không phảit tiếng ong rạo rực tìm hoa làm mật mà những tiếng nhịp nhàng khi xa khi gần, khi réo rắt như ai đàn hát. Trèo lên tảng đá, nhìn sang bờ bên kia thì thấy trên một đám cỏ non, có đàn các cô Bướm Vàng, Bướm Trắng, Bướm Hồng, Bướm Nhung đang nối cánh nhau, nhảy thành vòng. Vừa nhảy vừa hát. Thì ra đấy là tiếng hát ca ngợi mùa xuân. Cảnh hay như vẽ Gió hây hây ào mỉm miệng Liễu giương mày Bướm nhặng bay Trong bụi Oanh vàng ríu rít ầu nhà Én đỏ hót hay Dế mèn phiêu lưu ký - Tô Hoài [Hoàn] Có mấy anh chàng Ve Sầu, mặt mũi vằn vèo và sần sùi mà lại ăn mặc chải chuốt, đứng nghẹo đầu cạnh các ả Bướm, đương giơ cái mõ dưới cánh lên kéo bài o o i i dài dằng dặc, hoà nhịp với lời ca trong trẻo của các cô Bướm. Chắc bọn này đương tiệc múa hát mừng xuân mới. ầu mùa xuân, đâu đâu cũng tưng bừng tết nhất. Lòng tôi bỗng vui lây. Tôi bèn leo lên cao để nghe tiếng hát cho được thú vị hơn. Tôi trông thấy bên cạnh các ả Bướm và chàng Ve Sầu còn có những đàn Bướm khác ở các Bãi cỏ phía xa cũng đương múa hát. Tiếng hát mùa xuân trong như nước chảy, ngân vào mãi rừng xanh. Tôi trông kỹ lại thấy ra đàn Bướm nhảy múa xung quanh một bác Xiến Tóc to gồ, cao lêu đêu. Mỗi chân bác Xiến Tóc nắm một Bướm Trắng, sáu chân bác Xiến tóc nắm sắu chị Bướm Trắng, tất cả Bướm Trắng cùng múa cánh lên như tung hoa. Lúc cái đầu kềnh càng của bác Xiến Tóc ngả xuống, khiến cho chiếc đàn tự nhiên xưa nay bác vẫn đeo trong cổ bỗng kêu lên kin kít, thì hai ả Bướm Trắng khác lại đến nghịch ngợm leo lên vít khấc râu cứng quếu của bác. Họ nhảy và hát linh tinh vui nhộn như trẻ nhỏ chơi. Tôi nghển xem bác Xiến Tóc ấy thế nào, già trẻ ra sao mà nghịch lối con nít thế. Xưa nay, các tay Xiến Tóc vẫn được tiếng đạo mạo cơ mà. Nhìn kỹ... Tưởng ai ! Hoá ra cái bác Xiến Tóc năm xưa. Vẫn nét mặt nghiêm nghiêm và trầm tĩnh, vẫn hai tảng răng đen sắc ghê gớm, xiến đứt cả tóc - vì thế mà bác được tên là Xiến Tóc, và bác đã chỉ xiến một cách nhẹ nhàng mà hai sợi râu tốt đẹp trên đầu tôi đã đứt béng từ ngày ấy. Tôi xin thưa cùng bạn đọc yêu quý của tôi rằng, từ ngày bị bác Xiến Tóc cắt mất râu, tuy vì thế mà vẻ mặt tôi có già đi một tẹo, nhưng không, tôi chẳng mảy may thù oán bác Xiến Tóc, mà tôi còn phục bác là người giỏi, bụng dạ rộng rãi, đường đường một đấng anh hào côn quyền đủ sức, lược thao gồm tài, tôi đã học được ở bác ấy nhiều điều lắm. Thế mà thật lạ lùng chẳng ngờ cái bác Xiến Tóc gai ngạnh, khắc khổ, tư lự, mấy năm chả gặp, bây giờ hoá ra ngây ngô, nhí nhảnh nỡm đời, đi rong chơi dông dài với lũ Ve Sầu và Bướm. Mà điệu bộ này thì họ tiệc tùng thâu đêm suốt sáng đây. Tôi đã từng chơi những trò phí thì giờ này, tôi chẳng lạ ! Còn đương phân vân, biết có nên sang ra mắt bác Xiến Tóc hay là lủi đi, thì bỗng cả mấy ả Bướm cùng im bặt tiếng. Rồi các ả hốt hoảng chạy trốn hết vào nép im trong bụi. Xiến Tóc lừ đừ ngẩng đầu lên, ề à hỏi - Ai đâu mà các em sợ thế ? Xiến Tóc cũng đảo đầu tìm kiếm, ngơ ngác. Chợt trông thấy tôi, bác ta định thần nhìn kỹ rồi reo lên - A Dế Mèn ! i đâu thế ? Xuống đây đã nào ! Có phải Dế Mèn đấy không ? Dáng chơi bời, thức đêm nhiều, mắt Xiến Tóc có phần toét nhoèn, nhìn mãi vẫn chưa nhận rõ hẳn ra tôi. Tôi liền bay sang. Bấy giờ bọn Bướm núp trong bờ cỏ mới ngấp nghé mon men ra gần. Lúc nãy, đương hát, thoáng thấy tôi lạ, họ sợ xấu hổ, bỏ chạy. Bây giờ biết quen, lại sấn đến và quá bạo, cứ khoác vai tôi ra nhảy múa. Nhưng tôi từ chối khéo. Cả bọn họ lại chạy ra bãi nô giỡn, những chàng Ve Sầu lại lên tiếng nhạc mõ o o i i rầu rĩ nhức tai. Còn lại hai chúng tôi, Xiến Tóc nhìn tôi, hỏi đùa - Thế ra bộ râu chú mình không mọc nữa nhỉ ? Tôi lắc đầu mỉm cười. Tôi hỏi thăm Xiến Tóc độ rày ra sao mà coi bộ rỗi rãi nhàn hạ thế. Bác Xiến Tóc thở dài, đàn răng đàn cổ lên điệu xiến ken két, rồi im, ra chiều tư lự. Một lát sau bác cất tiếng buồn buồn kể rằng - Có phải anh trông tôi bây giờ khác trước nhiều lắm không. Chính tôi, tôi cũng tự cảm thấy khác lắm. Tôi cũng biết tôi đổ đốn đâm ra chơi bời dông dài, thế mà tôi buồn bã không muốn xoay chuyển nữa. Cuộc đời ** le đã khiến tôi chán lắm, chán quá. Sau ngày gặp anh, tôi đương rất khoái vì ngày ấy tôi đã làm được nhiều việc ngẫm nghĩ thấy có ích. Một lần, tôi đến xóm kia. Không dè ở đấy đương có cuộc săn đuổi do bọn trẻ nghịch ngợm khởi xướng, cũng như cái bọn trẻ đã bắt anh để đem đi đánh chọi và làm giải thưởng bóng đá ấy. ó là mấy cậu bé trong thành phố về quê mùa hè, chúng đi rình bắt Xiến Tóc về chơi. Chẳng may, tôi bị bắt một buổi sớm trên một cành dướng. Bọn trẻ đem tôi về thành phố. ường xa những bao nhiêu ngày, tôi không biết. Vì họ nhốt tôi vào một cái hộp kín bưng cùng với năm bạn xấu số nữa và cứ nhốt mãi như thế. Có bạn tôi chết vì ngạt thở. Vốn quen ăn vỏ cây, giờ bọn trẻ ngớ ngẩn không biết gì về thức ăn Xiến Tóc, cứ nhét đầy cỏ, có khi cả cục cơm, miếng xương, tôi không nuốt được. Tôi nhịn ăn hàng tháng trời mà họ cũng vô tình, không biết nốt. Rồi may quá, trốn thoát. Bởi vì, tôi để ý xem xét biết cái giam tôi bằng giấy bìa cứng. Từ hôm ấy tôi cứ nhả nước bọt vào một chỗ rồi lấy chân bới, cái tưởng giấy mủn dần. Một hôm tôi cố lấy tất cả bao nhiêu hơi sức còn lại, húc một cái, thế là cả người tôi bật lọt ra ngoài hộp. Tôi giương cánh, bay thẳng. Phúc đức mà tôi vẫn còn nguyên hai chiếc cánh lót lụa. Các bạn khác đều bị lũ trẻ nghịch ngợm bứt cụt hai cánh lụa mỏng ở trong thành thử, dang hai cánh tàu bay vỏ gỗ ở ngoài ra, không thể cất mình lên được, không bay được. Rồi các bạn ấy bò trốn đi đâu tôi không biết. "~ * Chú ý Đây là bài mình tự nghĩ, nó rất dễ, nên các bạn có thể tự làm được hết. ~
Bạn đang xem Khi đi trẻ lúc về giàTruyện, Tiên hiệp, Kiếm hiệp, Ma, Phim, Bài hát, Món ăn, Nhà hàng, Website, Doanh nghiệp, Việc làm, Ca dao, Download, Kết bạn, ... Ca dao Khi đi trẻ, lúc về già, Giọng quê không đổi, tóc đà khác bao, Trẻ con nhìn lạ không chào, Cho nên cười hỏi "Khách nào lại chơi" Xem thêm Giải Đáp Thắc Mắc Có Nên Quấn Nhộng Cho Trẻ Sơ Sinh Khi Ngủ? Mẹ Cần Lưu Ý Gì? Nội dung chi tiếtKhi đi trẻ, lúc về giàGiọng quê không đổi, tóc đà khác baoTrẻ con nhìn lạ không chàoCho nên cười hỏi "Khách nào lại chơi"Hồi hương ngẫu thư” là 1 trong 2 bài thơ viết về quê hương nổi tiếng của Hạ Thi Chương. Sau hơn 50 năm làm quan ở kinh đô Trường An, ông muốn tìm nguồn an ủi nơi quê nhà. Và bao nhiêu cảm xúc dồn nén khi xa quê hương cũng như bộc phát lúc trở về được ông bộc lộ trong bài thơ thất ngôn tứ tuyệt viết một cách ngẫu tiểu li gia, lão đại âm vô cải, mấn mao đồng tương kiến, bất tương thức,Tiếu vấn khách tòng hà xứ lai?dịch thơKhi đi trẻ, lúc về giàGiọng quê không đổi, tóc đà khác baoTrẻ con nhìn lạ không chàoHỏi rằng Khách ở chốn nào lại chơi?Phạm Sĩ Vĩ dịchAi mà chẳng mang trong mình thứ tình quê thiêng liêng sâu nặng. Nhất là với những người xa quê, tình cảm ấy lại càng trở nên thiết tha, day dứt. Chính vì thế, mặc dù ko phải là đề tài mới lạ, tác giả lại là người Trung Quốc nhưng “Hồi hương ngẫu thư” vẫn nói hộ tâm tình của biết bao bạn đọc Việt. Tình yêu quê hương thường trực, bản thân nhà thơ có thể bộc lộ tình cảm ấy bất cứ lúc nào. Nhưng khi Hạ Tri Chương ko chủ định viết mà lời thơ và cảm hứng dạt dào thì cái duyên cớ đã xui khiến, đã đưa đẩy tác giả cho ra đời bài thơ quả là góp phần quan trọng. Nếu ví tình cảm với quê hương của thi nhân như sợi dây đàm đã căng hết mức thì “Hồi hương ngẫu thư” chính là tiếng ngân vang kéo dài đến hơn 1 nghìn năm bởi cú va đập của “duyên cớ”.Xa quê từ khi còn trẻ, cuộc đời Hạ Tri Chương là bước đường thành công trong sự nghiệp. Ông đỗ tiến sĩ, sinh sống, học tập và làm quan trên 50 năm ở kinh đô Trường An, rất được vua Đường Huyền Tông vị nể. Lúc từ quan về quê làm đạo sĩ ông còn được vua tặng thơ, được thái tử và các quan đưa tiễn. Trường An chắc hẳn là quê hương thứ hai thân thiết. Nhưng, con người dù sao cũng ko thể chống lại quy luật tâm lí muôn đời“Hồ tử tất như khauQuyện điểu quy cựu lâm”Cáo chết tất quay đầu về núi gòChim mỏi tất bay về rừng cũKhuất Nguyên Đó là dù đi những đâu không gì vui hơn được ở nhà mình, dù ở phương nào, ta vẫn hương về quê hương. Cả 1 đời làm quan, khi tuổi cao, khi muốn được nghỉ ngơi, Hạ Tri Chương trở về quê. Thời gian năm tháng, cuộc sông nơi đô thành làm cho tóc mai rụng, cho vẻ ngoài đổi thay, làm cho chàng thanh niên thuở xưa thành ông già 86 tuổi. Duy có 1 điều ko thay đổi ấy là giọng quê”hương âm vô cải. Thi nhân trở về vẫn vẹn nguyên con nngười của quê hương mặc dòng đời đưa thường, về thăm quê, trở lại nơi chôn rau cắt rốn, nhà thơ phải mừng vui sung sướng. Song, phải đọc tới hai câu thơ cuối, người đọc mới hiểu được cái duyên cớ xui khiến thi nhân làm thơ và khiên nhà thơ ngậm ngùi. Sự ngậm ngụi ấy xuất phat từ những đổi thay của quê hương. Bạn bè người quen chắc chẳng còn ai, nếu có còn thì chắc cũng ai nhận ra tác giả. Đúng như vậy, đón nhà thơ là đàn em nhỏ vui vẻ cười noi và rất hiếu khách. Trớ trêu thay, không phải vẻ ngoài của tác giả làm các em không nhận ra mà làviệc trong mắt các em, tác giả trở nên hoàn toàn xa lạ. 1 vị khách ngay chính tại quê hương mình, sinh ra và lớn lên ở quê hương mà không được coi là người con của quê hương quả là 1 tình huống bi hài, cười ra nươc thơ trầm tĩnh nhưng chứa đựng tình cảm dạt dào, chan chứa với quê hương. Bài thơ lay động sự đồng cảm và thấu hiểu của người đọc bởi tình huống bất ngờ trớ trêu. Phải ở vào hoàn cảnh của tac giả, chúng ta mới cảm nhận hết được sức mạnh to lớn của thời gian và sự xa đi trẻ, lúc về già, Giọng quê không đổi, tóc đà khác bao, Trẻ con nhìn lạ không chào, Cho nên cười hỏi "Khách nào lại chơi"
a Khi đi trẻ, lúc về già Giọng quê vẫn thế, tóc đà khác bao Trẻ con nhìn lạ không chào Hỏi rằngKhách ở chốn nào lại chơi? bBài thơ em vừa chép là bản dịch thơ của bài thơ Ngẫu nhiên viết nhân buổi mới về quê Tác giảHạ Tri Chương ccặp từ trái nghĩa trẻ> khi đi trẻ lúc về già