Việc vận động thường xuyên đem đến chất lượng thịt gà thêm săn chắc", chị Nhung thổ lộ. Khi gà nuôi được 4 tháng tuổi, chị Nhung cho thiến gà. Lúc này thể trạng gà khỏe, ít bị suy kiệt. Chị Nhung chia sẻ, thông thường gà trống thiến nuôi đủ 5 tháng tuổi là xuất Nhưng cô tuyệt đối không thể ngờ rằng,Anh lúc bình thường hoàn toàn khác hắn khi mặc áo blouse —— "Hôm nay em không tới gặp anh." "Anh lại phải ăn cơm trưa một mình." "Sao em lại không tới gặp anh?" "Có phải em hết yêu anh rồi không?????" An Nhu: "…" Mục tiêu cuối cùng cho mỗi con người trên toàn thế giới là hạnh phúc. Chắc chắn, đối với các nhà sản xuất thức ăn, mục tiêu là hạnh phúc khi biết rằng họ sản xuất thức ăn cho vật nuôi hoặc thức ăn cho cá với chất lượng dinh dưỡng và tính chất vật lý tốt nhất có thể, theo cách rẻ nhất có thể. Số chương: 51c + 4PN (Đặt pass 9c cuối). Thể loại: Ngọt sủng, đáng yêu, sạch, nhẹ nhàng. Cp: Họa sĩ chân chó đáng yêu x Bác sĩ dính người. Lần đầu tiên nhìn thấy anh, An Nhu đã hiểu thế nào là nhất kiến chung tình. MZhEu. Tên khác Cưng chiều anh nữa Tỷ tỷ Tâm Tít Tắp ~ người đẹp Chân Niệm 2+3 ~ chương 51c + 4PN Đặt pass 9c cuối.Editor 4702iThể loại Ngọt sủng, đáng yêu, sạch, nhẹ Họa sĩ chân chó đáng yêu x Bác sĩ dính đầu tiên nhìn thấy anh, An Nhu đã hiểu thế nào là nhất kiến chung tình. Nhìn thân hình anh khoác áo blouse trắng dưới ánh đèn, vạt áo hơi hơi lay động theo từng cử chỉ, đôi mắt đào hoa khẽ nhướng, vừa lấp lánh vừa dịu dàng. Âm thanh biếng nhác, từ tính...Trong giây phút đó, An Nhu cảm giác tim đập rộn ràng, mọi ảo tưởng tương lai của cô chính là anh cô tuyệt đối không thể ngờ rằng,Anh lúc bình thường hoàn toàn khác hắn khi mặc áo blouse ——“Hôm nay em không tới gặp anh.”“Anh lại phải ăn cơm trưa một mình.”“Sao em lại không tới gặp anh?”“Có phải em hết yêu anh rồi không?????”An Nhu “…”Lời editor Đây là một câu chuyện dễ thương, bình dị, không cẩu huyết, có lẽ chục chương đầu các bạn sẽ bảo nữ chính mau nhặt giá lên, thì những chương về sau, cái mà bạn cần phải quan tâm có khi là liêm sỉ của nam chính đấy… Giới thiệu Tên khác Cưng chiều anh nữa đi. Bìa Tỷ tỷ Tâm Tít Tắp ~ người đẹp Chân Niệm 2+3 ~ Tui. Số chương 51c + 4PN Đặt pass 9c cuối. Editor 4702i Thể loại Ngọt sủng, đáng yêu, sạch, nhẹ nhàng. Cp Họa sĩ chân chó đáng yêu x Bác sĩ dính người. Lần đầu tiên nhìn thấy anh, An Nhu đã hiểu thế nào là nhất kiến chung tình. Nhìn thân hình anh khoác áo blouse trắng dưới ánh đèn, vạt áo hơi hơi lay động theo từng cử chỉ, đôi mắt đào hoa khẽ nhướng, vừa lấp lánh vừa dịu dàng. Âm thanh biếng nhác, từ tính… Trong giây phút đó, An Nhu cảm giác tim đập rộn ràng, mọi ảo tưởng tương lai của cô chính là anh ta. Nhưng cô tuyệt đối không thể ngờ rằng,Anh lúc bình thường hoàn toàn khác hắn khi mặc áo blouse —— “Hôm nay em không tới gặp anh.” “Anh lại phải ăn cơm trưa một mình.” “Sao em lại không tới gặp anh?” “Có phải em hết yêu anh rồi không?????” An Nhu “…” Lời editor Đây là một câu chuyện dễ thương, bình dị, không cẩu huyết, có lẽ chục chương đầu các bạn sẽ bảo nữ chính mau nhặt giá lên, thì những chương về sau, cái mà bạn cần phải quan tâm có khi là liêm sỉ của nam chính đấy… Contents1 Giới thiệu Truyện Thức Ăn Trong Nồi, Em Trong Chăn2 Danh sách chương3 Trọn bộ Truyện Thức Ăn Trong Nồi, Em Trong Chăn “cập nhật ngày 13/06/2023“ Trọn bộ Thức Ăn Trong Nồi, Em Trong Chăn Full tập được cập nhật mới nhất ngày 13/06/2023 tại đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. Giới thiệu Truyện Thức Ăn Trong Nồi, Em Trong Chăn 🔰 Tên Truyện ⭐ Truyện Thức Ăn Trong Nồi, Em Trong Chăn Full 🔰 Trạng thái ⭐ Hoàn thành 🔰 Ngày cập nhật ⭐ 13/06/2023 🔰 Số tập ⭐ Trọn bộ – Full Bộ 🔰 Đánh giá ⭐ 🔰 Người đăng ⭐ – TruyenFull Tên khác Cưng chiều anh nữa Tỷ tỷ Tâm Tít Tắp ~ người đẹp Chân Niệm 2+3 ~ chương 51c + 4PN Đặt pass 9c cuối.Editor 4702iThể loại Ngọt sủng, đáng yêu, sạch, nhẹ Họa sĩ chân chó đáng yêu x Bác sĩ dính người. Lần đầu tiên nhìn thấy anh, An Nhu đã hiểu thế nào là nhất kiến chung tình. Nhìn thân hình anh khoác áo blouse trắng dưới ánh đèn, vạt áo hơi hơi lay động theo từng cử chỉ, đôi mắt đào hoa khẽ nhướng, vừa lấp lánh vừa dịu dàng. Âm thanh biếng nhác, từ tính… Trong giây phút đó, An Nhu cảm giác tim đập rộn ràng, mọi ảo tưởng tương lai của cô chính là anh ta. Nhưng cô tuyệt đối không thể ngờ rằng,Anh lúc bình thường hoàn toàn khác hắn khi mặc áo blouse —— “Hôm nay em không tới gặp anh.” “Anh lại phải ăn cơm trưa một mình.” “Sao em lại không tới gặp anh?” “Có phải em hết yêu anh rồi không?????” An Nhu “…” Lời editor Đây là một câu chuyện dễ thương, bình dị, không cẩu huyết, có lẽ chục chương đầu các bạn sẽ bảo nữ chính mau nhặt giá lên, thì những chương về sau, cái mà bạn cần phải quan tâm có khi là liêm sỉ của nam chính đấy… Danh sách chương Chương 1 Đừng sợ Chương 2 Tôi không phải ăn vạ Chương 3 Anh chàng dịu dàng Chương 4 Lần sau tôi còn tìm anh để tẩy răng Chương 5 Nàng công chúa duy nhất của anh Chương 6 Họa sĩ này xấu tính thế Chương 7 Vậy là cô đang hỏi tôi à? Chương 8 Nhổ răng khôn Chương 9 Em không nhớ anh à? Chương 10 Em ở tầng nào vậy? Chương 11 Lại nói dối Chương 12 Anh mua cho em này Chương 13 Người này sao bám dai như đỉa vậy? Chương 14 Bất an Chương 15 Cô thế này siêu đáng yêu Chương 16 Đừng khiến cô ấy sợ Chương 17 Anh đã hai mươi bảy rồi Chương 18 Hôm nay được nghỉ Chương 19 Người khác đều có vợ uống cùng Chương 20 Cũng sẽ biết Chương 21 Tôi phải dùng tay rồi Chương 22 Giống như khi còn nhỏ Chương 23 Tao đánh chết mày luôn Chương 24 Vì thích em Chương 25 Phồn Phồn trong thời kỳ tình yêu cuồng nhiệt Chương 26 Em mau thò tay ra đi Chương 27 Giỏi thế ư Chương 28 Thế không công bằng Chương 29 Nhìn lén ai Chương 30 Tiều tụy Chương 31 Thật là dối trá Chương 32 Vui Chương 33 Vậy để anh uống một ngụm Chương 34 Nhuộm đầu đôi Chương 35 Có mười giây Chương 36 Ngồi xổm xuống Chương 37 Dễ lấy vợ Chương 38 Mới có hai lần Chương 39 Bạn gái anh chỉ trông mặt mà bắt hình dong Chương 40 Vì bạn trai phiền quá Chương 41 Ngứa đòn Chương 42 Vui thật Chương 43 Em muốn ở đâu? Chương 44 Hai người họ Chương 45 Chín cuộc Chương 46 Mất cả chì lẫn chài Chương 47 Chiến đấu Chương 48 Nhớ em Chương 49 Quà của em Chương 50 Có phải em hết yêu anh rồi không????? Trọn bộ Truyện Thức Ăn Trong Nồi, Em Trong Chăn “cập nhật ngày 13/06/2023“ ⭐Chương 1 1 ⭐Chương 2 2 ⭐Chương 3 3 ⭐Chương 4 4 ⭐Chương 5 5 ⭐Chương 6 6 ⭐Chương 7 7 ⭐Chương 8 8 ⭐Chương 9 9 ⭐Chương 10 10 ⭐Chương 11 11 ⭐Chương 12 12 ⭐Chương 13 13 ⭐Chương 14 14 ⭐Chương 15 15 ⭐Chương 16 16 ⭐Chương 17 17 ⭐Chương 18 18 ⭐Chương 19 19 ⭐Chương 20 20 ⭐Chương 21 21 ⭐Chương 22 22 ⭐Chương 23 23 ⭐Chương 24 24 ⭐Chương 25 25 ⭐Chương 26 26 ⭐Chương 27 27 ⭐Chương 28 28 ⭐Chương 29 29 ⭐Chương 30 30 ⭐Chương 31 31 ⭐Chương 32 32 ⭐Chương 33 33 ⭐Chương 34 34 ⭐Chương 35 35 ⭐Chương 36 36 ⭐Chương 37 37 ⭐Chương 38 38 ⭐Chương 39 39 ⭐Chương 40 40 ⭐Chương 41 41 ⭐Chương 42 42 ⭐Chương 43 43 ⭐Chương 44 44 ⭐Chương 45 45 ⭐Chương 46 46 ⭐Chương 47 47 ⭐Chương 48 48 ⭐Chương 49 49 ⭐Chương 50 50 ⭐Chương 51 51 ⭐Chương 52 52 ⭐Chương 53 53 ⭐Chương 54 54 ⭐Chương 55 55 ⭐Chương 56 56 ⭐Chương 57 57 ⭐Chương 58 58 ⭐Chương 59 59 ⭐Chương 60 60 ⭐Chương 61 61 ⭐Chương 62 62 ⭐Chương 63 63 ⭐Chương 64 64 ⭐Chương 65 65 ⭐Chương 66 66 ⭐Chương 67 67 ⭐Chương 68 68 ⭐Chương 69 69 ⭐Chương 70 70 ⭐Chương 71 71 ⭐Chương 72 72 ⭐Chương 73 73 ⭐Chương 74 74 ⭐Chương 75 75 ⭐Chương 76 76 ⭐Chương 77 77 ⭐Chương 78 78 ⭐Chương 79 79 ⭐Chương 80 80 ⭐Chương 81 81 ⭐Chương 82 82 ⭐Chương 83 83 ⭐Chương 84 84 ⭐Chương 85 85 ⭐Chương 86 86 ⭐Chương 87 87 ⭐Chương 88 88 ⭐Chương 89 89 ⭐Chương 90 90 ⭐Chương 91 91 ⭐Chương 92 92 ⭐Chương 93 93 ⭐Chương 94 94 ⭐Chương 95 95 ⭐Chương 96 96 ⭐Chương 97 97 ⭐Chương 98 98 ⭐Chương 99 99 ⭐ĐANG CẬP NHẬT⭐ Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. Trang đọc truyện online hàng đầu Việt Nam với nhiều truyện hay chọn lọc và hầu hết các truyện đã full dành cho bạn đọc yêu thích, website hỗ trợ đọc tốt . Danh sách những truyện full đã hoàn thành hay nhất hiện nay với sự đa dạng về thể loại, chọn lọc về nội dung, liên tục cập nhật truyện full mới cho độc giả. Leave a comment Tên khác Cưng chiều anh nữa đi. Lần đầu tiên An Nhu nhìn thấy Trần Bạch Phồn. Anh đứng dưới ánh đèn sáng trưng, đang đeo khẩu trang y tế màu lam nhạt. Đôi mắt đào hoa hơi nhếch lên, vừa lấp lánh vừa dịu dàng. Khi anh khom lưng, vạt áo blouse trắng cũng đung đưa theo. Sau đó anh cúi đầu xuống, cầm dụng cụ y tế cẩn thận khám răng cho bệnh nhân. Giây tiếp theo, người đàn ông ấy đã mở miệng. Giọng điệu biếng nhác lại như đang an ủi. “Đừng sợ.” Trong giây phút đó, An Nhu đã nhất kiến chung tình với Trần Bạch Phồn. Nhưng cô tuyệt đối không ngờ rằng, Anh của lúc bình thường hoàn toàn khác với khi mặc áo blouse —— “Hôm nay em không tới gặp anh.” “Anh lại phải ăn cơm trưa một mình.” “Sao em lại không tới gặp anh?” “Có phải em hết yêu anh rồi không?????” An Nhu “…” Đầu tháng 1, thời điểm khí trời lạnh ngô đồng bên đường đã rụng sạch lá, trên cành cây đầy tuyết khiến nó trĩu xuống. Tuyết trắng phủ kín đường, hằn lên những vết xe đi Nhu đi ra từ tiệm thuốc, cô kéo chiếc cổ áo rộng thùng thình lên cao hơn một chút rồi quay người băng qua đường lớn, đi vào khu chung cư Thủy Ngạn Hoa hộ này là quà thành niên cha An tặng cô bốn năm trước khi cô đậu đại học. Chủ yếu là ông lo cô con gái vốn đã được nuông chiều từ bé không chịu nổi chỗ ở trong trường đại học. Chẳng qua An Nhu lười bôn ba giữa trường học và nhà nên quyết định ở luôn trong khi tốt nghiệp An Nhu không về nhà mà tiếp tục ở lại Bạc thành. Cũng bởi vậy mà cuối cùng cô cũng nhớ tới căn phòng bị cô bỏ quên tận bốn năm về của nhà, An Nhu ném đồ lên bàn trà rồi lấy thuốc mới mua ra. Cô sụt sịt uống thuốc bằng nước ấm rồi về phòng ngủ đến trưa.*Lúc cô tỉnh lại thì trời đã tối đen như kéo mành ra, nơi nơi rực rỡ ánh đèn tạo thành một nguồn sáng duy Nhu cảm thấy cổ họng cô vừa khô vừa khó chịu, nuốt nước miếng đã đau rồi. Cô ho lên sù sụ, đầu óc quay cuồng, đi ra phòng khách uống tận mấy ngụm Nhu ôm khuôn mặt đang nóng bừng của mình rồi cầm điện thoại nhìn thoáng phòng tối như mực, ánh sáng từ điện thoại phản ra làm cô hơi chói mắtỨng Thư Hà nhắn cho cô mấy tin trên wechat.—— Nhu Nhu, tớ sâu răng oa oa oa oa đau quá.—— hình như bị nhiễm trùng luôn Nhu lập tức bỏ suy nghĩ gọi cô ấy đến bệnh viện với bình tĩnh nhắn lại Mai tớ đến chỗ nha sĩ với Thư Hà Để tớ gọi điện báo trước đã, là cái phòng khám gần khu nhà cậu mơ mơ màng màng trả lời cô ấy một chữ “ừ”, ngơ ngác một lúc mới lại lấy thuốc ra uống rồi ôm chăn lông, nằm cuộn tròn trên sô pha ngủ nghĩ, mình hơi nhớ nhà rồi.*Hôm sau, An Nhu đỡ sốt hơn hẳn. Sắc mặt cô vẫn tái nhợt như cũ, chân tay cũng hơi bủn tùy ý trang điểm rồi ra Thư Hà đã đến dưới lầu khu chung cư của cô, hiện tại đang đứng trước cửa chung cư chờ An Nhu. Cô ấy thấy An Nhu có vẻ mệt thì hơi sửng sốt “Cậu không thoải mái hả?”An Nhu khàn giọng, cô đáp bừa “Hôm qua đi ngủ hơi muộn.”Ứng Thư Hà không tin bèn giơ tay sờ trán cô “Có phải cậu sốt rồi không?”“Đâu có.” An Nhu nhìn chằm chằm khuôn mặt sưng vù lên của cô ấy, hơi mất kiên nhẫn, “Nhanh lên đi, cậu đau răng cơ mà?”Thấy cô không khác gì với lúc bình thường cả nên Ứng Thư Hà cho rằng cô chỉ đang không vui thôi bèn không nói gì khám răng nằm ở phía đối diện với khu chung người băng qua cửa phòng khám là tấm biển có sáu chữ “Phòng khám nha khoa Ôn Sinh” được viết bằng chữ Khải trông rất khí người đi vào, cánh cửa pha lê tự động mở ra. Bọn họ nhìn thẳng thì thấy quầy đón tiếp bệnh nhân ở phía trước, mùi oxy già xộc thẳng vào mũi, bên cạnh là vài chiếc sô pha màu xám có tốp năm tốp ba người người đi đến quầy tiếp đón bệnh nàng y tá đứng ở quầy ngẩng đầu lên, dịu dàng cười “Xin chào, chị có hẹn khám trước không ạ?”Ứng Thư Hà “Tôi có hẹn với bác sĩ Hà.”Cô nàng y tá hỏi tên cô xong bèn gõ máy tính để tìm gì đó, sau đấy cô ấy chỉ về phía sô pha “Vậy phiền chị ra kia ngồi chờ chút ạ.”Ứng Thư Hà nói “Cảm ơn” rồi ra chỗ sô pha cùng với An Nhu. Cô chống tay lên huyệt Thái Dương nhắm mắt nghỉ ngơi. Ứng Thư Hà ngồi cạnh nhìn cô chằm chằm hồi lâu vẫn cảm thấy cô có vấn đề ở đâu đến giọng nói khàn khàn và sắc mặt tái nhợt của cô thì giật mình bừng tỉnh.“Sao cậu khó chịu mà không nói gì với tớ?”“Tớ không sao mà.”“Chút nữa đi bệnh viện.”“Tớ không…” An Nhu cau mày mở mắt ra, nhưng thấy cô ấy có vẻ không vui bèn lập tức đổi giọng, “Rồi, đi thì đi.”Không lâu sau, có một y tá đi tới dẫn các cô vào phòng sĩ Hà là một người đàn ông trung niên, vì ông đeo khẩu trang nên không nhìn rõ toàn mặt, tuy vậy trông rất dễ thân. Ứng Thư Hà tự giác ra nằm ở ghế nha khoa chờ bác sĩ khám. Bác sĩ Hà bật đèn lên rồi cẩn thận kiểm tra hàm răng cho cô ấy, sau đó còn chụp hình lại cặn của Ứng Thư Hà đã sâu đến dây thần kinh răng làm tủy răng nhiễm trùng, bởi thế nên mới bị đau đớn kịch sĩ Hà chiếu hình hàm răng của cô lên màn hình lớn, ông thong thả ung dung giải thích tình huống hàm răng của cô ấy cho Ứng Thư Hà nghe “Răng của cô đã sâu lắm rồi, bây giờ tốt nhất là mình nên…”Báo giá xong, bác sĩ chuẩn bị trị Thư Hà nhìn thoáng qua An Nhu đứng bên cạnh, cô nói nhỏ “Cậu ra ngoài chờ tớ đi, đừng đứng nữa.”An Nhu gật gật đầu, cô chưa nói gì mà vẫn đứng yên năm phút tiêm thuốc tê, bác sĩ Hà hỏi “Cô thấy tê chưa?”Ứng Thư Hà dừng một lát rồi ừ một tiếng để trả cô ấy đã ngấm thuốc tê, An Nhu mới bước ra khỏi phòng đến chỗ ghế sô pha lúc trước, đúng lúc cô đi ngang qua một phòng khám bên trong mở, hơi liếc mắt là đã nhìn thấy cảnh tượng bên Nhu dừng bước, không hiểu sao lại nghiêng đầu nhìn vào một người đàn ông rất cao đứng bên ghế nha khoa, ánh đèn chiếu lên khuôn mặt anh. Làn da trắng nõn như đang tỏa đeo khẩu trang y tế màu lam nhạt, lộ ra sống mũi thẳng, đôi mắt hơi cụp xuống. Nhìn từ góc độ này thì đôi mắt hẹp dài của anh hơi xếch lên, trông rất quyến rũ. Trong con ngươi như ánh lên những vụn sáng, vừa lấp lánh vừa dịu blouse trắng vừa người làm anh trông càng thêm điềm đạm hờ hững. Anh hơi khom lưng, vạt áo khe khẽ đung đưa làm lộ ra áo lông màu xanh xám ở bên trong. Sau đó anh cúi đầu xuống, cầm dụng cụ y tế cẩn thận khám răng cho bệnh Nhu không thể hiểu nổi phản ứng này của mình. Cô nhìn ra chỗ khác, hơi nhún cô đang định đi về quầy tiếp đón bệnh nhân thì nghe thấy giọng anh. Giọng nói khàn khàn hơi lười biếng lại như đang an ủi.“Đừng sợ.”Giọng điệu dịu dàng như nước. Trong chớp mắt đã bao phủ lấy cả người An giống như khi cô đột nhiên dừng chân ấy ——Hoàn toàn không có sức để trốn thoát.*Thấy anh định bước tới đằng này, An Nhu lập tức lùi hai bước trở về. Nơi trung tâm trái tim như vang lên một giọng nói làm tim cô chao đảo. Đầu cô vốn đã nóng, nay lại càng thêm quay luống cuống bước nhanh về phòng khám của Ứng Thư Hà.… Cái quỷ gì chạy làm gì chứ? Sao cô lại phải chạy?Hơn nữa sao lại chạy về đây không Nhu bực bội gãi gãi đầu, cô không đi ra ngoài nữa mà ngơ ngẩn đứng đóMột hồi lâu sau, âm thanh ken két ngừng lại. Bác sĩ Hà bôi thuốc rồi dùng oxy hóa kẽm hàm răng, ông dịu giọng “Được rồi đấy, trong vòng ba tiếng tới cô đừng ăn gì, chắc lúc ấy thuốc tê cũng hết tác dụng thôi. Với lại mấy ngày nay nhớ đừng nhai vào chỗ này, phải ăn đồ nhạt chút nhé. Ngày 13 cô nhớ tới khám lại, hôm đó chúng ta sẽ nhổ nốt thần kinh răng.”Ứng Thư Hà gật gật đầu, cô nhận lấy đơn thuốc bác sĩ đưa rồi cảm ơn Thư Hà đi tới trước mặt An Nhu, cô ấy quơ quơ tay trước mặt cô, lúng búng nói “Đi thôi.”Lúc An Nhu hồi thần thì Ứng Thư Hà đã ra khỏi phòng, cô vội vàng theo sau. Mới vừa đi ra cửa thì thấy có một đôi giày màu trắng xuất hiện trước mắt nhân của đôi giày đó hơi dịch sang một bên, hình như là để nhường chỗ cho hai người đi Nhu hơi ngừng thở, cô mím môi gãi gãi góc này có thể nhìn thấy áo blouse dài đến đầu gối, vì người đó đang di chuyển nên vạt áo cũng đung đưa trắng tinh khiết đến chói Thư Hà đi trước thấy An Nhu không đuổi kịp bèn quay đầu nhìn thoáng qua rồi giục cô “Nhu Nhu, mau đi thôi.”An Nhu cứ như không nghe thấy, cô liếm liếm khóe miệng rồi ngẩng đầu lên. Quả nhiên cô chạm phải cặp mắt là một đôi mắt rất đẹp, màu đen thâm trầm nhưng lại sáng lấp lánh. Như một mặt hồ sâu thẳm chứa đầy gian như ngừng lại vài Nhu kiềm chế sự căng thẳng trong lòng, cứ thế nhìn anh chằm chằm. Khuôn mặt cô lạnh lùng không chút cảm xúc, chỉ có đôi lông mày đẹp hơi cau mắt hơi xếch lên, trông có vẻ không vui.“Ai bảo anh tránh hả, tự tôi không đi được à?”Người trước mặt cô bị khẩu trang che mặt nửa khuôn mặt. Nhưng An Nhu vẫn nhìn thấy sự sửng sốt trong giây lát trên ánh mắt Nhu lấy lại bình tĩnh, không chờ anh nói gì đã đi về phía Ứng Thư Hà. Chưa đi được mấy bước cô lại quay vào, đứng trước mặt anh, mặt vẫn không đổi sắc mà ung dung nói “Xin lỗi, thái độ vừa rồi của tôi không được tốt cho lắm.”“…”Sau khi nói xong, An Nhu thoáng lui về phía sau một bước, lại hơi dừng đó cô lại quay lại thành khẩn cúi người chào anh mới quay người đi về phía của Ứng Thư Hà. Ứng Thư Hà đang đứng yên tại chỗ bị cô lôi đi xềnh xệch.“Cậu…” Ứng Thư Hà quay đầu lại nhìn thoáng qua người đứng phía chàng nha sĩ kia vẫn còn đứng ở chỗ cũ, đang bình thản nhìn chằm chằm về phía bên này. Vài giây sau, cằm anh hơi nâng lên tựa đang cười, sau đó nhanh chóng bước vào phòng editor Mình không thể đảm bảo tiến độ của bộ này được nhưng sẽ cố gắng chăm chỉ nhất có thể, mong mọi người ủng hộ nhé ~

thức ăn trong nồi em trong chăn