10. Cách yêu của người đàn ông trưởng thành. Khi chúng ta còn trẻ, chúng ta không nhận thức được người ở bên cạnh mình quan trọng như thế nào, chúng ta không dành nhiều tâm trí và nghiêm túc cho mối quan hệ đó. Để rồi khi mất đi mới thấy sự quan tâm, nâng niu nó quan Nếu chưa thì bạn phải theo dõi Khi Người Đàn Ông Yêu ngay thôi. Vì phim sẽ đưa bạn khám phá khái niệm này qua cuộc đời của chàng bác sĩ Sattawat. Một anh chàng bác sĩ đẹp trai, tài giỏi, nhưng lại phải mắc một số nợ lớn bởi chứng nghiện cờ bạc của mẹ anh. Đồng thời, người đàn ông tuổi 30 cũng phải là người có chính kiến và bản lĩnh riêng để có thể che chở cho người phụ nữ mình yêu và khiến người khác phải nể, tôn trọng bạn. Hơn nữa, phụ nữ cũng cần một người đàn ông để làm chỗ dựa khi gặp khó khăn. Nhưng dần dần cô nhận ra, nào có mấy người đàn ông yêu đến cuồng si như Heathcliff chứ? Cô bé đã trưởng thành, biết được cái gì gọi là hiện thực, cái gì gọi là tuổi thanh xuân khi còn dịp hãy tận hưởng hết thú vui (2), nhất là tuổi thanh xuân cảu cô gái trẻ. Đối với người đàn ông này, cô thật sự không hiểu biết bao nhiêu. Cô muốn bù lại những gì mình thiếu nợ anh, như vậy nhất định phải thay đổi mối quan hệ xa lạ nửa vời kia giữa mình và anh. Nhưng mà nhìn vào tình cảnh trước mắt, cô lại không biết bắt tay từ đâu. 73cv9. Beta Lam LeCho nên Phương Tình vẫn dùng giọng nói lạnh lùng trả lời “Nhà em có lớn thật, nhưng thật xin lỗi, không có phòng trống cho chị.”Vẻ mặt Viên Tâm An cứng đờ, ngay sau đó đập nhẹ lên người cô một cái “Phương Tình em chớ nói đùa với chị.” Dường như cô ta xem đây chẳng là chuyện lớn gì, nói tiếp “Mau bảo chồng em mở cửa sau cho chị mang hành lý lên, sau đó chúng ta còn vào xe ngồi Tình không nhúc nhích, “Em đã nói rồi, nhà em không có chỗ cho chị. Tự chị đi tìm chỗ ở bên ngoài đi.” Phương Tình nói xong liền muốn xoay người lên xe, Viên Tâm An vội vàng kéo cô lại. Chị ta đã bắt đầu nổi giận, bực tức nói với Phương Tình “Phương Tình em bị sao vậy? Chị đây đã chọc em cái gì, tại sao em lại đối xử với chị như vậy?”Khang Tư Cảnh ngồi trong xe vẫn một mực theo dõi động tĩnh của Phương Tình bên ngoài, nhìn thấy Phương Tình giống như đang bị thất thế, anh vội vàng đẩy cửa xe ra hỏi “Có cần tôi giúp một tay không?”Nghe được tiếng nói của Khang Tư Cảnh, Viên Tâm An theo bản năng nhìn lại. Chị ta vừa nhìn thấy Khang Tư Cảnh liền ngẩn người ra, “Phương… Phương Tình, đây là chồng của em hả?” Viên Tâm An giống như bị kích thích, đập mạnh lên người Phương Tình một cái, nói “Chị mặc kệ, dù sao đi nữa em cũng không thể đối xử với chị như vậy, mau dẫn chị tới nhà em ngay!”Giọng điệu ra lệnh mang theo tia tức giận, Viên Tâm An đã bị hai vợ chồng nhà họ Viên cưng chiều tới hư hỏng, nổi cáu lên sẽ ngang ngược độc tài. Lúc còn đi học, bởi vì bên cạnh không có nhiều bạn bè, Phương Tình rất nhẫn nhịn đối với chị ta, nhưng xin lỗi nha, bây giờ cô chẳng nợ nần gì chị ta mà phải nuông chiều tính tình công chúa của Tư Cảnh nhìn thấy Phương Tình bị đánh một cái thật mạnh như vậy liền nhíu mày, sau đó ra hiệu bảo an tới đây. Phương Tình cũng rất khó chịu, đẩy Viên Tâm An ra, đi tới bên cạnh bảo an, nói “Tôi không biết người đó, sau này chị ta có tới nữa thì cứ đuổi thẳng tay.”Bảo an gật đầu, bày tỏ sẽ tuyệt đối duy trì an toàn ở khu vực này, không để người lạ đến quấy rầy chủ nhà nghỉ ngơi, sau đó liền nắm lấy cánh tay của Viên Tâm An kéo đi. Bảo an dùng sức rất mạnh, động tác lại thô lỗ, Viên Tâm An bị anh ta kéo tới mức lảo đảo, thiếu chút nữa là té nhào. Đến khi trấn tĩnh lại được, chị ta liền hét ầm lên về phía Phương Tình “Phương Tình, tại sao em đối xử với chị như vậy? Phương Tình, em không nên quá đáng như vậy, dù sao chị cũng là chị họ của em!”Phương Tình hoàn toàn bỏ hết ngoài tai những lời nói của chị ta, leo lên xe đi vào khu biệt Khang Tư Cảnh chứng kiến một màn như vậy khiến Phương Tình cảm thấy mất hết thể diện, vừa lên xe đã nói xin lỗi với anh “Xin lỗi, để anh chê cười rồi.”Khang Tư Cảnh nói “Không sao, người kia là ai vậy?”“Chị ta là chị họ của em. Lúc còn đi học em và chị ta là bạn tốt, chỉ là sau khi lên đại học thì đã ít liên lạc với nhau. Sau đó nữa, có một lần tán gẫu với bạn học cũ, em mới biết được lúc còn đi học chị ta đâm thọt sau lưng của em như thế nào. Lúc học trung học, em bị người ta vu cáo hãm hại nhiều quá, danh tiếng bị bôi đen, những điều này đều là chuyện tốt chị ta đã làm, cho nên em không muốn qua lại với những người như chị ta Tử Cảnh gật đầu một cái, “Em làm vậy đúng lắm.”Nhưng Phương Tình rõ ràng hơn ai hết, Viên Tâm An không dễ dàng gì bị đuổi như vậy đâu. Chị ta còn sẽ trở lại tìm cô nhiều lần nữa. Trước khi chị ta trở lại tìm cô, cô phải nghĩ cách khiến cho người muốn kiếm lợi trên người của cô hoàn toàn mất hết hi vọng. Chỉ là Phương Tình không hề nghĩ tới, Viên Tâm An lại hành động nhanh như vậy, ngày hôm sau đã đến công ty tìm Tình vừa mới tới công ty được một lát thì chị Trần nhận được một cú điện thoại từ cửa trước mà nói với cô “Phương Tình, tiếp tân ở lầu một vừa gọi điện thoại tới, nói có một người tự xưng là chị họ của em muốn gặp em.”Thật tình mà nói, Phương Tình vừa nghe được mấy lời này vô cùng khiếp sợ. Cô không nghĩ tới Viên Tâm An lại có khả năng như vậy, còn tìm được công ty của đi làm ở đây cũng chỉ có vài ngày, người biết không nhiều, Viên Tâm An không thể nào từ miệng người khác mà biết được. Cho nên cô nghi ngờ ngày hôm qua chị ta vẫn không đi xa, len lén ở gần trang viên Phỉ Thúy rình hôm qua Phương Tình mới lấy xe mới, cho nên ngày hôm sau đã không để Khang Tư Cảnh đưa cô đi làm, mà tự mình lái xe đi. Có lẽ ngày hôm qua Viên Tâm An nghe được bảo an chào hỏi Khang Tư Cảnh là Khang tiên sinh, sáng nay lại nghe bảo an chào hỏi cô Khang phu nhân, chị ta đã đoán ra là cô, cho nên lén lút đi theo sau xe của cô tới công Tình không muốn Viên Tâm An ảnh hưởng tới công việc của mình, nên nói với chị Trần “Chị giúp em nói với dưới lầu một tiếng, bảo chị ta về trước đi, em làm xong sẽ tới tìm chị ta.”Cô hiểu rất rõ tính tình của Viên Tâm An, cho nên cô tính trấn an chị ta trước rồi mới nói chuyện, nếu không về sau chị ta lại càng quậy lớn Tình cũng không suy nghĩ nhiều, bắt đầu công việc chuẩn bị văn kiện muốn dùng đến. Chưa được bao lâu thì Nghiêm Manh lại chạy tới. Phương Tình nhìn thấy cô nàng thở hỗn hển như đang chạy trốn, liền nói “Em còn chưa trễ mà, làm gì vội vã như vậy?”Hơi thở còn chưa trở lại bình thường thì Nghiêm Manh đã vội vàng nói “Phương Tình, người ở lầu dưới nói chị họ của chị đang khóc bù lu bù loa, nói là chị ta ngàn dặm xa xôi từ nông thôn tới tìm chị lại bị chị đuổi ra khỏi nhà, tứ cố vô thân ở đây, buổi tối còn không có nơi để ở, lẻ loi một mình giữa đêm khuya, lang thang bên ngoài nửa đêm. Bộ dạng kia thì khỏi cần bàn đi, đáng thương vô cùng.”Phương Tình cứng người lại, theo bản năng, mấy ngón tay cầm viết siết chặt. Cô không ngờ Viên Tâm An lại khó chơi hơn so với sự tưởng tượng của cô rất nhiều, ngang ngược ăn vạ ở công ty cô. Bây giờ cô thật sự hoài nghi, Viên Tâm An làm như vậy chỉ đơn giản là vì muốn ép cô xuống gặp mặt, hay là cố ý khiến cô khó Manh thấy cô không trả lời bèn đẩy đẩy cô một cái “Phương Tình, tại sao chị không nói chuyện? Người kia thật là chị họ của chị hả? Hiện giờ chị ta khóc rống ở dưới lầu, có nhiều bạn đồng nghiệp kéo tới xem náo nhiệt rồi, chị có muốn đi xuống xem chút không?”Đương nhiên là phải đi xuống rồi, nếu không thì cứ để Viên Tâm An náo loạn như vậy làm sao được? Phương Tình đang chuẩn bị đi xuống thì nhìn thấy vài người đi từ cửa đi vào, đều là người của bộ tuyên truyền. Phương Tình cũng không để ý nhiều, gật đầu chào mọi người một cái rồi tính đi ra cửa, nhưng một người trong đó đã níu cánh tay cô Tình quay đầu lại nhìn, người níu cánh tay của cô không ai khác hơn chính là Hà Nghệ Nghệ Xảo có vẻ đang giận, nhìn thấy Phương Tình quay đầu lại liền nói với cô “Phương Tình, tuy rằng chúng ta là đồng nghiệp, nhưng có mấy lời chị không thể không nói. Chị thật sự không nghĩ em là người như vậy. Chị họ của em đường xá xa xôi từ nông thôn tới tìm em, em mặc kệ chị ấy thì cũng không nói gì, đằng này lại gọi bảo an đuổi chị ấy đi. Chị ấy đi xa như vậy, vất vả lắm mới tới thăm em, tiền cũng xài hết, em làm như vậy là ép chị ấy vất vưởng đầu đường xó chợ rồi. Em có biết một người con gái lang thang bên ngoài nguy hiểm cỡ nào không? Em đối với thân nhân của mình cũng cay cú quá chứ!”Mỗi một chữ một câu của Hà Nghệ Xảo đều lộ rõ ý tứ khiển trách. Phương Tình nheo mắt lại, nhìn cô ta, bộ dạng phẫn nộ như là chuyện đương nhiên, giống như hiệp sĩ chính nghĩa đang ra mặt dạy đời người vừa rồi Hà Nghệ Xảo nói mọi người đều là đồng nghiệp, sau này còn gặp nhau thường xuyên, xem như chị ta cũng có tinh thần chính nghĩa. Nhưng mà chị ta và Viên Tâm An cùng lắm cũng chỉ là bèo nước gặp nhau, vì một Viên Tâm An bèo bọt mà đắc tội với đồng nghiệp thì quả thật hết lời. Hay là tính tình Hà Nghệ Xảo này xúc động quá mức, một khi nhiệt huyết bốc lên thì không kể hậu quả. Hoặc cũng có thể Hà Nghệ Xảo cảm thấy Phương Tình chỉ là tôm tép không đáng kể, cho dù đắc tội với cô thì cũng chẳng tổn thất gì. Hay cũng có thể, Hà Nghệ Xảo nhìn cô không thuận mắt, chỉ cần có cơ hội thì sẽ khiến cô khó Tình đoán là có lẽ bởi vì hôm qua cô vừa mới tới, Hà Nghệ Xảo mượn cớ rèn luyện’ người mới nhờ cô làm dùm chị ta mà cô đã không hề nể mặt từ chối, hơn nữa còn không ra vẻ cảm động tới rơi nước mắt vì sư tỷ trợ giúp người mới, đã khiến Hà Nghệ Xảo bất mãn đối với cô. Hay là, một sinh viên tốt nghiệp đại học loại hai nhờ đi cửa sau giống như cô lại có thể làm việc chung với những nhân tài tốt nghiệp đại học có đẳng cấp như các cô đây đã khiến chị ta cảm thấy không công bằng, cho nên có cơ hội sẽ tìm cô trêu Tình cảm thấy buồn cười, Hà Nghệ Xảo này muốn tỏ rõ thái độ với cô cũng không cần gấp gáp như Manh luôn luôn có thành kiến đối với Hà Nghệ Xảo, lúc này tiến lên trước, nói “Hà Nghệ Xảo, chuyện còn chưa rõ đầu đuôi mà chị đã quở trách Phương Tình là không đúng. Chị có cần phải quá đáng vậy không!”Hà Nghệ Xảo lơ đễnh, cười lạnh một tiếng “Lỗ tai của cô bị sao thế, câu nào của tôi là trách mắng Phương Tình chứ hả? Tôi chỉ là muốn cho em ấy biết không thể đối xử với thân nhân của mình như vậy. Có vài người chính là loại này, cứ tưởng tới được thành phố là tưởng mình trở thành người thành phố, ngay cả nguồn cội cũng đều quên hết, gặp được hương thân phụ lão ở quê mình đều làm bộ như không hề quen biết. Dĩ nhiên, tôi hi vọng Phương Tình không phải là người như thế. Huống chi hôm nay, không ít người trong công ty nhìn thấy náo nhiệt dưới lầu, chắc chắn không nhiều thì ít cũng biết Phương Tình là người của bộ tuyên truyền chúng ta. Nếu nói nghiêm trọng một chút, hiện giờ chính là vứt hết mặt mũi của bộ tuyên truyền rồi, sau này không chừng là vứt cả mặt mũi của công ty.”Nghiêm Manh đang muốn trả đũa lại thì Phương Tình đã vội vàng kéo cô nàng lại. Bởi vì lời nói của Hà Nghệ Xảo, những đồng nghiệp khác trong phòng làm việc cũng quay đầu lại nhìn sang hai người. Phương Tình không hề cảm thấy lúng túng, thản nhiên tiếp đón ánh mắt của mọi người, sau đó thành khẩn nói với bọn họ “Về chuyện chị họ của tôi, nếu có chỗ nào ảnh hưởng tới công việc của mọi người thì tôi thành thật xin lỗi. Chỉ là con người là động vật thị giác, cho rằng những gì mắt nhìn thấy đều là sự thật, vì vậy mọi người dễ tin vào lời nói của chị họ tôi cũng là chuyện có thể thông cảm được. Nhưng lời nói của chị họ tôi không nhất định là chân tướng. Mọi người cảm thấy chị ta yếu đuối, cho nên càng đồng tình với kẻ yếu.” Phương Tình lấy điện thoại di động của mình ra nhìn một chút, “Bây giờ còn khoảng hai mươi phút nữa mới tới giờ làm việc, tôi sẽ đi xuống đối chất với chị họ của tôi. Nếu như mọi người muốn, có thể đến lầu dưới để xem.”Phương Tình xuống tới đại sảnh, quả nhiên có rất nhiều người vây quanh Viên Tâm An. Giống như Nghiêm Manh đã nói, Viên Tâm An khóc lóc nhìn rất đáng thương. Trong đám người vây quanh bên cạnh chị ta có vài người chỉ là đơn thuần xem náo nhiệt, có vài người vô cùng nhiệt tâm, vừa đưa khăn giấy vừa an ủi chị sắp tới giờ làm việc mà những người này còn rãnh rỗi ở đây xem náo nhiệt, Phương Tình thật sự bội Tâm An nhìn thấy cô rất nhanh, chị ta chảy nước mắt, nghẹn ngào, cười khổ nói với cô “Phương Tình, rốt cuộc em cũng đã chịu xuống gặp chị rồi.”Đám người vây quanh nhìn thấy người trong cuộc xuất hiện, lúc này liền chỉ chỉ chỏ chỏ xì xầm về phía cô. Phương Tình thản nhiên như không, chỉ nhìn Viên Tâm An hỏi “Chị kéo tới tận đây để gây loạn à?”Trên tay Viên Tâm An vẫn còn cầm rương hành lý, quần áo trên người nhăn nhúm, tóc rối loạn, nhìn rất chật vật, dĩ nhiên lại càng nổi bật dáng vẻ đau khổ đáng thương của chị ta. Chị ta quẹt nước mắt, khóc ròng lên “Phương Tình em đừng trách chị. Chị cũng hết cách rồi, ngàn dặm xa xôi tới tìm em, em lại chặn chị ở ngoài cửa. Trên người chị không có tiền, ngay cả tiền xe trở về cũng không có. Chị cùng đường nên mới tới công ty tìm em thôi.”Cho nên chị ta tới công ty tìm cô là cố ý khiến cô mất mặt, sau đó dưới nhiều cặp mắt ở đây, cô không thể nào không thỏa hiệp, để cho chị ta ở lại nhà cô, hoặc là bất đắc dĩ đưa cho chị ta một số là chị ta suy tính quá khéo, cứ tưởng rằng khóc lóc om sòm là có thể ép cô vào đường cùng hay sao? Cùng đọc truyện Khi Người Đàn Ông Yêu của tác giả Tử Thanh Du tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại gốcLão công của ta là đại lãoChỉnh ngữ Duy NiệmBìa Thu Hoài / Vy VyThể loại Hiện đại, trọng sinh, sủng, ngọtCặp đôi Phương Tình, Khang Tư CảnhPhương Tình sống ở kiếp trước lại bị chính mẹ của cô ép gả cho một đại gia có quyền thế. Chính vì vậy người người đều hâm mộ cô gả cho một người đàn ông ưu tú, chỉ có cô làm cảm thấy cuộc hôn nhân đó vô cùng bất hạnh, bởi vì cô người cô yêu không phải là người đàn ông vẫn không quên được mối tình đầu của mình kể cả sau khi cưới, thậm chí bắt đầu ngoại tình, theo đuổi cái gọi là tình yêu mà từ bỏ hôn đến khi người tình hoàn toàn phản bội, vết thương chồng chất nằm bệnh viện, cô mới tỉnh ngộ, phát giác chấp niệm của mình buồn cười tới cỡ nào. Cô càng không nghĩ tới, người chồng đại gia mất hết mặt mũi vì cô trước đó lại bỏ tiền thanh toán thuốc men dùm cô trong giờ phút cuối phẫu thất bại, Phương Tình muốn bù đắp cũng không còn kịp nữa rồi. Nhưng vừa mở mắt ra cô lại trở về mười lăm năm trước, lúc cuộc hôn nhân của cô vừa mới bắt Tình cảm thấy đời này, người chồng mình chưa từng để trong mắt trở nên thuận mắt hơn trước. Ừ, cô đây nhất định phải ôm thật chặt bắp đùi của anh mà làm tốt bổn phận người vợ đại gia này của cô. Lượt Xem 2 Tên gốc Lão công của ta là đại lãoChỉnh ngữ Duy NiệmBìa Thu Hoài / Vy VyThể loại Hiện đại, trọng sinh, sủng, ngọtCặp đôi Phương Tình, Khang Tư Cảnh Phương Tình sống ở kiếp trước lại bị chính mẹ của cô ép gả cho một đại gia có quyền thế. Chính vì vậy người người đều hâm mộ cô gả cho một người đàn ông ưu tú, chỉ có cô làm cảm thấy cuộc hôn nhân đó vô cùng bất hạnh, bởi vì cô người cô yêu không phải là người đàn ông này. Cô vẫn không quên được mối tình đầu của mình kể cả sau khi cưới, thậm chí bắt đầu ngoại tình, theo đuổi cái gọi là tình yêu mà từ bỏ hôn nhân. Cho đến khi người tình hoàn toàn phản bội, vết thương chồng chất nằm bệnh viện, cô mới tỉnh ngộ, phát giác chấp niệm của mình buồn cười tới cỡ nào. Cô càng không nghĩ tới, người chồng đại gia mất hết mặt mũi vì cô trước đó lại bỏ tiền thanh toán thuốc men dùm cô trong giờ phút cuối cùng. Giải phẫu thất bại, Phương Tình muốn bù đắp cũng không còn kịp nữa rồi. Nhưng vừa mở mắt ra cô lại trở về mười lăm năm trước, lúc cuộc hôn nhân của cô vừa mới bắt đầu. Phương Tình cảm thấy đời này, người chồng mình chưa từng để trong mắt trở nên thuận mắt hơn trước. Ừ, cô đây nhất định phải ôm thật chặt bắp đùi của anh mà làm tốt bổn phận người vợ đại gia này của cô. Nếu như Phương Tình biết trước ý nghĩa của từ 'nguy hiểm' mà anh vừa nói là gì thì khi đó cô thà cắn đứt đầu lưỡi của mình cũng không thốt ra chữ 'muốn' này. Cô vừa dứt lời, Khang Tư Cảnh lập tức bế cô lên, thả cô lên giường. Cô còn chưa khôi phục tinh thần thì anh đã nắm lấy cằm cô, bắt đầu hôn một cách điên cuồng. Nụ hôn nóng bỏng, triền miên, cơn choáng váng ngắn ngủi trôi qua, cô vội vàng choàng tay qua cổ anh, đáp trả lại nụ hôn của anh. Hai tay anh không chịu để yên, lột sạch quần áo trên người cô, mà cô cũng không yếu thế, gấp gáp cởi nút áo anh ra. Đây là lần thứ hai bọn họ làm chuyện này. Đã mấy ngày rồi, cô thật sự rất muốn anh. Mâu thuẫn giữa hai vợ chồng không có gì mà không hóa giải được ở trên giường. Mà nếu như có, vậy thì ở luôn trên giường mấy ngày đi, cho nên Phương Tình nghĩ, nếu trong lòng anh không thoải mái, vậy thì cứ đút anh ăn no, coi như là bồi bổ cho anh vậy mà. Nhưng cô lại không ngờ Khang Tư Cảnh lại hung ác như vậy. Mới vừa bắt đầu, anh đã rút dây nịt lưng của cô ra, trói chặt hai tay cô lại. Phương Tình lại không hề ghét bỏ, loại chuyện tình thú phòng the kiểu này không tệ chút nào, thậm chí lúc ban đầu cô còn có chút kích động. Càng về sau, lúc cô bị Khang Tư Cảnh giày vò chết đi sống lại, cô mới hiểu rõ mục đích anh trói cô lại là gì. Sau khi để cô thích ứng, Khang Tư Cảnh liền bắt đầu những động tác ác độc. Hai tay cô bị trói hoàn toàn không thể phản kháng, cầu xin thì anh giống như bỏ ngoài tai. Tóm lại, trong hai giờ đồng hồ, Phương Tình cảm giác mình lúc thì đang ở trên thiên đường, lúc thì đang ở tại địa ngục. Cô kêu la tới khàn cổ họng, cuối cùng quả thật chịu không nổi bắt đầu khóc òa lên. Nhưng người đàn ông này không có lấy một chút lòng thương hại, hết lần này tới lần khác ham muốn cô, mãi đến về sau thoải mái một chút anh mới chịu bỏ qua. Phương Tình được anh ôm trong ngực, thật sự giận tím mặt, cắn mạnh một phát xuống bả vai của anh. Anh giống như không hề biết đau là gì, cứ để mặc cho cô cắn. Thậm chí anh còn vỗ về, vuốt vuốt đầu của cô, rồi lại hôn lên trán cô. Phương Tình dựa vào lòng anh nghỉ ngơi trong chốc lát, sau khi sức lực được phục hồi cô mới hỏi anh "Khang Tư Cảnh, trước khi kết hôn với em, anh đã từng có bao nhiêu đàn bà rồi?" Kỹ thuật của anh thật sự quá điêu luyện, vừa nhìn đã biết ra trận trăm cuộc mới luyện thành như thế này. Hơn nữa, kỹ thuật hôn của anh không thể nào tốt hơn được nữa, lần đầu tiên anh hôn cô, cô đã cảm giác được. Khang Tư Cảnh trầm tư vài giây rồi nói "Không có!" Giọng nói của anh lộ ra sự bất mãn rõ Tình sững người vì câu trả lời này, cô ngẩng mặt từ vòm ngực của anh nhìn lên, vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi, nói "Không có?" Nếu như thật đúng là không có như lời nói, vậy thì trước khi XO với cô lần trước, anh vẫn còn là trai tân? Phương Tình thật sự không thể nào tin nổi. Trước tiên không nói tới kỹ thuật của anh, năm nay anh cũng đã xấp xỉ 30, cô không tin những năm trước đó anh chưa từng có một người phụ nữ nào. Thân phận của anh như vậy, khẳng định bên người không thiếu mỹ nữ chủ động dâng hiến. Hơn nữa, con người đều có dục vọng, cho dù anh chưa từng có bạn gái, nhưng tìm người phóng thích cũng là điều có thể hiểu được. Chỉ là cô không hề nghĩ tới anh nói anh chưa từng trải nghiệm với người khác. Khang Tư Cảnh nhìn vẻ mặt này của cô mà cặp mắt híp lại theo bản năng, giọng nói lộ ra sự nguy hiểm, "Thế nào? Em không tin?" Phương Tình phục hồi lại tinh thần, ngoan ngoãn dựa lại vào ngực anh, lúc này mới lên tiếng "Làm gì không tin? Chẳng qua chỉ là khó có thể tưởng tượng được, anh không có kinh nghiệm mà kỹ thuật lại điêu luyện như vậy." Những lời này tựa như là lấy lòng Khang Tư Cảnh, khóe môi anh hơi cong cong mỉm cười, giọng nói cũng pha chút vui vẻ, "Vì vậy, em rất thoải mái, có đúng không?" Giọng điệu của anh lộ rõ sự đắc ý không hề che giấu. "....." Tuy rằng không muốn thừa nhận, nhưng không thể không nói, cô sướng chết người, dù là cả quá trình cầu chết không được cầu sống không xong, nhưng cuối cùng đều là sảng khoái mê ly. Phương Tình gật gật đầu, Khang Tư Cảnh vô cùng vui vẻ, bộ dáng tràn đầy cảm giác thành tựu thế nhưng lại hôn lên trán cô một cái. Phương Tình lẳng lặng thở dài một hơi. Nhận được câu trả lời như vậy cô không biết mình lên cao hứng vì nhặt được của quý hay là nên vì anh mà đau xót. Nếu như anh nói anh chưa từng có phụ nữ, như vậy thì rất có thể đời trước, trước khi ly hôn với cô, anh chưa từng đi tìm phụ nữ ở bên ngoài. Nhìn thấy người phụ nữ mình yêu ở chung với người đàn ông khác, anh đã phải đau khổ tới mức nào. Nhưng cũng may, cuối cùng anh cũng tìm được người đi chung quãng đường còn lại với anh. Nghĩ đến đây, Phương Tình vội vàng ôm chặt lấy anh. Ngay lúc này, điện thoại di động của cô vang lên, cô lấy điện thoại ở đầu giường sang, nhìn thấy một dãy số xa lạ, nhưng mã số gọi tới lại thuộc vùng Hàn Quốc. Đương nhiên Khang Tư Cảnh cũng nhìn thấy, Phương Tình quay đầu qua nhìn anh, vừa đúng lúc đối diện với cặp mắt anh nhìn sang. Số vùng Hàn Quốc, mười phần thì có hết tám, chín phần là Bạch Húc Nghiêu gọi tới. Có lẽ Khang Tư Cảnh cũng đoán được, cho nên mắt anh nhìn màn hình điện thoại có vẻ không thân thiện. Phương Tình muốn tắt máy, nhưng Khang Tư Cảnh lại trước cô một bước, cầm điện thoại lên nhận máy, quả nhiên đầu dây bên kia vang lên giọng nói dồn dập của Bạch Húc Nghiêu, "Phương Tình, em đừng vội cúp máy, hãy nghe anh nói trước đã. Anh suy nghĩ rất lâu mới phát hiện được anh không thể quên được em. Anh không ngại em đã từng kết hôn với ai, chúng ta bắt đầu lại một lần nữa có được không? Anh thật sự không tin em đã hoàn toàn buông bỏ anh." Phương Tình không lên tiếng, nếu như Khang Tư Cảnh đã nhận điện thoại, có lẽ anh muốn tự mình giải quyết. Cô nhìn về phía Khang Tư Cảnh, ngoài ý muốn phát hiện những lời nói kia không hề chọc giận đến anh. Anh một mực thản nhiên bình tĩnh, thậm chí đáy mắt còn mang theo sự vui vẻ, "Bạch tiên sinh, nghe ra những lời này là cậu muốn công khai làm người thứ ba rồi phải không?" "Tại sao lại là anh?" Giọng nói của Bạch Húc Nghiêu nhỏ đi, anh ta sa vào trong yên lặng, giống như đang suy nghĩ gì đó, một lát sau mới lên tiếng "Vừa đúng lúc tôi cũng có chuyện muốn nói với Khang tiên sinh, vậy thì dứt khoát ở đây nói chuyện với nhau luôn đi." "Xin mời." Lễ phép lại khách sáo, bộ dạng và giọng điệu đều lộ ra sự tao nhã lễ độ. Bạch Húc Nghiêu ở đầu dây bên kia lên tiếng "Khang tiên sinh, nếu Phương Tình đã không yêu anh, thì anh cần gì phải cưỡng ép ràng buộc cô ấy ở lại bên cạnh anh?" Khang Tư Cảnh vẫn duy trì bộ dáng lạnh nhạt như cũ, nhíu mày nói "Tại sao cậu có thể khẳng định em ấy không yêu tôi?" Bạch Húc Nghiêu cười lạnh một tiếng, "Nếu như cô ấy yêu anh, ngày hôm qua đã không khóc lóc sướt mướt vì tôi." "Thật?" Khang Tư Cảnh hơi nheo mắt nhìn sang Phương Tình, ánh mắt của anh thật sự quá nguy hiểm. Phương Tình nhìn vào cặp mắt đó mà tim đập thình thịch, đang muốn đoạt lấy điện thoại di động anh đang cầm trên tay mà nói rõ nguyên nhân cho Bạch Húc Nghiêu biết. Ai ngờ Khang Tư Cảnh chỉ cười khẩy một tiếng, hời hợt đáp lại một câu "Chuyện này có nghĩa lý gì chứ? Cô ấy cũng vừa mới khóc vì tôi." "....." "Có biết tại sao cô ấy khóc vì tôi không?" Nụ cười của Khang Tư Cảnh càng lúc càng in sâu, âm thanh rộ rõ sự biếng nhác "Là bị tôi đè dưới thân mà khóc." "....." Đầu dây bên kia im lặng một hồi rồi vọng lại tiếng tít tít, là Bạch Húc Nghiêu đã cúp điện thoại, đương nhiên là bị những lời vừa rồi của Khang Tư Cảnh kích thích không ít. Nói thật chứ, ngay cả Phương Tình cũng bị kích thích. Cô nhìn bộ dạng bình tĩnh thản nhiên này của Khang Tư Cảnh mà không nghĩ rằng một người đàn ông lịch sự lễ phép như thế lại có thể thốt ra những lời lưu manh như vậy. Khang Tư Cảnh ném điện thoại của cô sang một bên, ánh mắt tràn đầy thâm ý nhìn sang cô, "Nói đi, tại sao lại khóc với cậu ta?" Phương Tình khôi phục lại tinh thần, thầm thở dài, "Hoàn toàn chỉ là hiểu lầm. Lúc em ăn mì ông chủ có tặng thêm vài miếng cá hồi, bởi vì chấm nhiều mù-tạc mà em chảy cả nước mắt, để rồi Bạch Húc Nghiêu lại hiểu lầm. Chỉ là khi đó em đã giải thích rõ ràng với anh ta rồi, ai ngờ anh ta cứng đầu như vậy, chết cũng khăng khăng nói em khóc vì anh ta." "....." Khang Tư Cảnh cau mày, rõ ràng là không tin, "Chỉ vậy thôi?" Phương Tình thản nhiên xòe tay ra với anh, "Thật sự chỉ là như vậy." Khang Tư Cảnh im lặng một hồi, không biết là đang suy nghĩ chuyện gì. Đến khi mở miệng nói tiếp thì lại không phải là vấn đề này nữa, "Dậy đi, chúng ta đi ngâm suối nước nóng." Khang Tư Cảnh dẫn cô tới một chỗ cách đây khoảng mấy cây số. Theo như anh nói, suối nước nóng ở đây thuộc loại suối nước nóng bảo dưỡng sức khỏe, có tác dụng điều dưỡng cơ thể, mới vừa vận động kịch liệt như vậy, đi ngâm suối nước nóng sẽ rất thoải mái. Chuyện tốt như vậy dĩ nhiên Phương Tình không hề nghĩ ngợi, lập tức đồng ý, hai người lên xe ngồi đi. Cho đến khi lên xe, Phương Tình mới biết được xe này là của ông chủ khách sạn bên kia, biết Khang Tư Cảnh muốn tới khách sạn của bọn họ, cho nên cố ý đưa tài xế qua đón anh. Quả nhiên Bố già thật ngầu, đi đâu cũng có người theo hầu hạ. Đối với địa vị của ông xã mình, Phương Tình thật sự phục sát đất. Lúc Phương Tình đến nơi mới phát hiện, suối nước nóng này chỉ có hai người bọn họ. Cô hỏi ra mới biết Khang Tư Cảnh đã bao hết chỗ này. Phương Tình muốn nói anh lãng phí, nhưng nghĩ lại người này chính là tiền đếm không xuể, bao cả suối nước nóng cùng lắm cũng chỉ là hạt cát trên sa mạc mà thôi, cho nên cô cũng không muốn nói ra những lời mất hứng. Quả nhiên giống như Khang Tư Cảnh đã nói, ngâm suối nước nóng này rất thoải mái. Khang Tư Cảnh bước xuống suối nước nóng liền đi thẳng về phía cô. Tới trước mặt cô, anh không nói hai lời, trực tiếp nâng một chân của cô lên. Phương Tình tê dại da đầu, lập tức đề phòng hỏi anh "Anh... muốn làm gì?" Hiện tại cô trần truồng ngâm mình trong suối nước nóng, động tác này thật sự quá xấu Tư Cảnh thản nhiên như không, "Không biết mới vừa rồi dùng sức quá độ có bị thương hay không, để nước suối nóng chảy vào sẽ thoải mái một chút." "....." Phương Tình còn chưa kịp chống cự, Khang Tư Cảnh đã dùng ngón tay dẫn nước vào trong. Dòng nước ấm áp, hơn nữa còn có hiệu ứng ngón tay của anh, Phương Tình lập tức hít vào một luồng khí lạnh. Vốn là Phương Tình thật sự cho rằng Khang Tư Cảnh chỉ muốn nước suối nóng vào trong cho cô thoải mái, còn cảm giác mình phản ứng lớn như vậy có chút xấu hổ. Cô không ngờ sau khi Khang Tư Cảnh chà xát vài cái thì đột nhiên rút ngón tay ra, sau đó tiến tới trước, húc đầu vào. Phương Tình "....." Phương Tình ngạc nhiên nhìn anh, mà Khang tiên sinh anh đã ôm lấy mông của cô bắt đầu hoạt động. Phương Tình lập tức nổi giận, đẩy anh nói "Anh... anh đừng nha... ngâm nước đàng hoàng đi."Khang Tư Cảnh vừa hoạt động vừa nhỏ giọng bên tai cô "Bộ dạng của em như vậy, anh không thể nào ngâm đàng hoàng được." "...." Trứng thối, lại còn trách cô! Phương Tình không đấu lại anh, cứ như vậy bị anh đặt bên mép suối nóng, giày vò một trận khi người này ăn sạch thì Phương Tình đã không còn sức để cử động. Khang Tư Cảnh dùng nước suối nóng chà rửa sạch sẽ cho cô rồi ôm cô ra khỏi nước. Toàn bộ quá trình, Phương Tình giống như một con mèo lười, vắt trên người anh. Phương Tình tựa đầu lên vai anh, đột nhiên nghe được giọng cười trầm thấp của Khang Tư Cảnh, âm thanh dịu dàng bên tai cô "Không biết vì sao lại thích ôm như vậy, giống như một cô bé." Có lẽ mới vừa làm xong chuyện ấy, giọng nói của anh khàn khàn, lọt vào lỗ tai từ tính mê người, Phương Tình cảm giác toàn thân như tan rã đi, theo bản năng siết chặt anh hơn một chút. Không bao lâu sau, cô nghe Khang Tư Cảnh nói tiếp một câu "Nhìn thế này, có con gái cũng không tệ." Phương Tình lấy lại tinh thần, nói một cách bất mãn "Anh đây là đang chiếm lời em phải không?" Rõ ràng ám chỉ ôm cô giống như ôm con gái. Khang Tư Cảnh cười cười không lên tiếng, nhưng những lời vừa rồi của anh lại khiến Phương Tình có chút kích động. Cô mềm người nằm úp, tựa lên đầu vai anh, giọng điệu lười biếng hỏi anh, "Khang Tư Cảnh, anh muốn có con gái sao?" Khang Tư Cảnh trả lời "Anh không lựa chọn, em sinh con trai hay gái anh đều thích." "....." Trong lòng Phương Tình hoan hỉ, không nhịn được, lén lút cười, sau đó lại nói "Em muốn sinh cả đại đội, con trai con gái đều phải có." Anh nghiêng đầu, hôn lên đỉnh đầu cô một cái, giọng nói vô cùng dịu dàng, "Được, em muốn bao nhiêu cũng cho em." Phương Tình về nước là đi chung với Khang Tư Cảnh, mà không đi theo đám người kia. Vì thế mà Nghiêm Manh nói cô trọng sắc khinh bạn. Phương Tình ra vẻ, ừ, cô chính là trọng sắc khinh Tình trở lại công ty làm việc ngày thứ nhất liền bị Y Na gọi vào phòng làm việc. Y Na giao cho cô một nhiệm vụ dành cho người mới, viết quảng cáo tuyên truyền cho mặt nạ dưỡng da mới vừa đưa ra thị trường. Sau khi Phương Tình nhận nhiệm vụ thì từ miệng của Nghiêm Manh thích tám chuyện biết được một việc, Y Na cũng giao cho Hạ Oánh cùng một công việc. Bởi vì cả hai người đều là người mới, có thể nhiệm vụ lần này là để dò xét năng lực làm việc của hai người, sau đó công ty sẽ chọn ra một người ưu tú hơn để bồi dưỡng. Phương Tình vừa nghe những lời này của Nghiêm Manh thì lập tức nổi lên cảm giác nguy cơ bốn phía. Hạ Oánh là ai chứ, người ta là người đạt được thành thích cao nhất trong lần thi viết đầu tiên. Chỉ là cô cũng không phải là người dễ bị dọa sợ, chuyện này liên quan tới vấn đề thăng chức của cô sau này, cô phải cố gắng hết sức mà ứng phó. Ngày hôm đó, sau khi Phương Tình tan sở về nhà, cô nhốt mình trong phòng sách. Khang Tư Cảnh đã từng nói qua, hai người bọn họ có thể dùng chung phòng làm việc này. Phương Tình vẫn ngồi trên ghế dựa to đùng thoải mái kia, còn Khang Tư Cảnh chỉ kéo một chiếc ghế thường tới ngồi đối diện với cô. Đường đường là Tổng giám đốc Khang mà lại cam tâm tình nguyện nhường lại 'ổ cú' thoải mái của mình cho bà xã dùng, không thể không thừa nhận, anh là người rất hào phóng. Phương Tình nghiên cứu một vài bản quảng cáo tuyên truyền của các loại mỹ phẫm dưỡng da, phát hiện rất nhiều cái lập đi lập lại một kiểu. Lòng cầu thắng của cô tương đối mãnh liệt, cô cảm thấy nếu như muốn giành được thắng lợi, cô nhất định phải có sáng ý của mình. Phương Tình làm liên tiếp mấy mẫu đều không hài lòng, cô có chút phiền não bứt tóc. Khang Tư Cảnh ngồi đối diện đương nhiên cũng nhìn thấy. Anh gỡ một bàn tay của cô đang nắm tóc ra, hơi cau mày, vẻ mặt có vài phần nghiêm túc, hỏi "Sao vậy?" Phương Tình liền kể cho anh chuyện thiết kế quảng cáo cho sản phẩm mới. Khang Tư Cảnh nghe xong trầm tư trong chốc lát rồi nói với cô "Em muốn đổi mới, nhưng lại không thể lệch quá xa nội dung chính. Hơn nữa là người tiêu thụ, phần đông sẽ không có kiên nhẫn đọc những khẩu hiệu tuyên truyền phức tạp. Muốn bọn họ hiểu rõ chức năng của sản phẩm thì nhất định phải đơn giản rõ ràng." Anh lấy ra một tờ giấy, dùng bút máy viết một câu gì đó lên trên rồi đưa cho cô, nói "Đây là khẩu hiệu quảng cáo của một nhà hàng dưới cờ của Thịnh Hoa đã dùng, em có thể dùng nó để tham khảo." Phương Tình cầm lấy tờ giấy anh đưa tới, trên tờ giấy viết một câu "Chọn tôi, chẳng qua là bởi vì 'dạ dày' có tôi sẽ không cô đơn". Phương Tình gật gật đầu, khẩu hiệu quảng cáo này quả nhiên đơn giản, hơn nữa còn rất có sáng ý. Đầu óc Phương Tình đột nhiên nảy ra ý kiến, lập tức viết lên giấy một câu rồi đưa cho anh, hỏi "Anh giúp em xem thử như thế nào?" Khang Tư Cảnh cầm lấy, nghiêm túc nhìn mấy lần, sau đó tán thưởng, nói "Không tệ, đơn giản, sáng tỏ, hơn nữa còn đi thẳng vào vấn đề chính." Khang Tư Cảnh là cấp trên, khẳng định có nhiều Reads 38,676Votes 682Parts 3Ongoing, First published Feb 11, 2018Khi Người Đàn Ông Yêu Tên gốc Lão công của ta là đại lão 我的老公是大佬 Tác giả Tử Thanh Du 紫青悠 Nguồn raw Tấn Giang Dịch QT Chỉnh ngữ Duy Niệm Thể loại Hiện đại, trọng sinh, 3S Cặp đôi Phương Tình, Khang Tư Cảnh Giới thiệu Kiếp trước, Phương Tình bị mẹ ép gả cho một vị đại gia có quyền thế. Người người đều hâm mộ cô gả cho một người đàn ông ưu tú, chỉ có cô làm cảm thấy cuộc hôn nhân kiểu này vô cùng bất hạnh, bởi vì cô hoàn toàn không yêu người đàn ông này. Sau khi cưới, cô vẫn không quên được mối tình đầu của mình, thậm chí bắt đầu ngoại tình, theo đuổi cái gọi là tình yêu mà từ bỏ hôn nhân. Cho đến khi người tình hoàn toàn phản bội, vết thương chồng chất nằm bệnh viện, cô mới tỉnh ngộ, phát giác chấp niệm của mình buồn cười tới cỡ nào. Cô càng không nghĩ tới, người chồng đại gia mất hết mặt mũi vì cô trước đó lại bỏ tiền thanh toán thuốc men dùm cô trong giờ phút cuối cùng. Giải phẫu thất bại, Phương Tình muốn bù đắp cũng không còn kịp nữa rồi. Nhưng vừa mở mắt ra cô lại trở về mười lăm năm trước, lúc cuộc hôn nhân của cô vừa mới bắt đầu. Phương Tình cảm thấy đời này người chồng mình chưa từng để trong mắt trở nên dễ nhìn hơn trước. Ừ, cô đây nhất định phải ôm thật chặt bắp đùi của anh mà làm tốt bổn phận người vợ đại gia này của cô.

khi người đàn ông yêu truyện